RA ĐI...
Những ngày tháng này, bỗng dưng lòng chùng xuống trĩu nặng. Một người thầy ra
đi và một người bạn xa mình! Dẫu biết rằng con đường ấy, ai cũng phải đi qua để
về nơi chốn miên viễn nào đó, nhưng đôi khi có những điều không cam lòng khi
những người mình thương kính và mến yêu lại rời bỏ mình.
*
Kính thầy Lâm,
Em là một trong muôn vàn đứa học trò của Thầy
năm xưa, gặp nhau nơi xứ lạ quê người tha phương. Thầy vẫn hiền từ, dạy bảo
những bài học làm người cho học trò cũ, vẫn chia ngọt sẻ bùi niềm vui và bất
hạnh, hay cùng lo lắng với nỗi lo của tụi em trong quay quắt cơm áo hàng ngày.
Học trò của Thầy không còn nộp bài hay trả
bài cho Thầy, nhưng lời Thầy dạy hôm nay đã thành lời vàng ngọc trên con
đường thành nhân. Thầy đã không còn nữa, nhưng lời Thầy
vẫn còn đó và tụi em còn nhớ nhiều hơn lời bài dạy thuở tóc thanh xuân. Một đời Thầy, một đời phấn bảng đã còn lại gì trong lòng
tụi em? Còn nhiều lắm Thầy ơi...Còn kiến thức học đường, còn cách hành xử ngoài
đời, còn cả lẽ Hiếu Đạo... là những điều Thầy đã trao truyền lại cho tụi em.
Không có khung điểm son trên trang vở nữa, nhưng cuộc đời của tụi em đã theo
con đường ngay thẳng đó mà đi, vì đó là tinh túy chắt lọc của cả cuộc đời Thầy
dặn dò cho thế hệ sau. Học trò Thầy sẽ rất hãnh diện khi bất chợt một ngày nào
đó, tụi em nói với ai rằng: "Tôi là học trò của Thầy Lê Viết Lâm".
Chỉ ngần ấy thôi Thầy ạ! Đừng làm sai những lời Thầy dạy và đừng phụ tâm huyết
của Thầy bảo ban, em nhủ thầm như thế.
Cuối đời, Thầy lại vất
vả với bệnh tật, nhưng trí óc Thầy vẫn minh mẫn như thuở nào. Thầy vẫn là Thầy
khi thể xác sẽ phải đầu hàng tâm trí, phải thế thôi! Thầy đã sống vui với tiếng
cười, tiếng nói của học trò bên cạnh, với người "Bạn Đời" và người
thân trong gia đình. Tụi em cũng cảm thấy hãnh diện khi được Thầy gom hết tên
trong "Sổ điểm danh" những đứa học trò bé bỏng ngày xưa nay trở thành
học trò "già" hôm nay để chia sẻ niềm vui hàng ngày của Thầy. Tụi em
cũng nhìn thấy những tấm hình Thầy cười thật rạng rỡ bên cạnh học trò, rồi vui
lây Thầy ạ. Lúc ấy, trong tấm hình chắc Thầy sẽ không còn nhớ mình là một bệnh
nhân nữa đâu phải không? Vui thế cơ mà...Rồi cũng có những tấm hình Thầy cho
xem những vết bầm khi bị té, thương Thầy làm sao. Té vậy chắc đau lắm...Em có
cảm tưởng rằng khi Thầy chia sẻ những hình có vết bầm như vậy, Thầy sẽ bớt đau
(Lũ học trò chỉ biết thương Thầy, an ủi Thầy, chứ đâu biết làm sao cho Thầy hết
đau?!).
Tụi em cũng may mắn có
Cô Lâm bên cạnh Thầy và nhìn thấy Thầy Cô đã bên nhau ở cuối đời như thế. Đúng
là Hạnh Phúc Trăm Năm như Bóng với Hình, thật đáng ngưỡng mộ và kính phục. Nhìn
Cô thật hiền và điềm tĩnh dẫu đã có những lần lo lắng cho Thầy khi Thầy bị
stroke, làm em có cảm tưởng như Cô là một y tá thật xuất sắc từ A đến Z với một
bệnh nhân đặc biệt! Bệnh nhân là một người rất khó "dỗ dành", vì chỉ
cần một phút giây lơ đễnh là họ bị xuống tinh thần ngay. Thế nhưng Thầy đã bị
té "dăm ba bận", rồi lại thấy Thầy chụp hình cười lại thật tươi! Đúng
là bàn tay chăm sóc của Cô thật huyền diệu.
Em đoan chắc là Cô sẽ giữ mãi trong
tâm trí những ngày tháng hạnh phúc bên Thầy lúc son trẻ cũng như khi về chiều
và ngay cả trong căn phòng ấm cúng cuối đời ấy. Những bước chân của trò Kim
Oanh đã làm cây cầu nối liền Thầy Cô và cả lớp tụi em và Oanh đã hoàn thành
nhiệm vụ xuất sắc lắm.
Mọi chuyện rồi cũng được an bài theo
định mệnh và ý Trời. Thầy ra đi thanh thản bên vòng tay của "Người Vợ
Hiền", con cháu, thân bằng quyến thuộc luyến lưu lẫn sự tiếc nuối của bạn
đồng nghiệp và học trò xưa. Hai chữ "Ra Đi" sẽ buồn lắm, nhưng ở một
nơi nào đó, Thầy vẫn nhìn thấy những người thân thương, quý mến Thầy, nhớ Thầy,
nhắc Thầy, phải không Thầy?
Vĩnh biệt Thầy kính yêu của tụi em.
*
Nói với Minh Khuê,
Kim Hương sẽ bắt đầu từ chữ "Tớ" mà Khuê vẫn
thường hay xưng hô...Sao lần này bạn đi xa vậy và đi không về nữa? Đi mà vội
quá, chưa kịp vẫy tay chào nhau, chuyến tàu cuối đời này thật bất ngờ và bàng
hoàng cho tất cả các bạn đấy Khuê. Thôi thì mệnh số vậy!
Mình không tin là Khuê đã
ra đi, Khuê biết không? Làm sao thế được nhỉ? Một người bạn đầy sức sống, niềm
vui, đam mê công việc, mạnh khỏe như thế thì tại sao điều Vô Thường đã đến
nhanh như vậy được? Để lại nụ cười, để lại mái tóc của
U60 nhưng thật mượt mà, để lại muôn vàn hình ảnh mà Khuê đã đi du lịch gần phân
nửa tiểu bang của nước Mỹ!
Bây giờ làm sao còn nghe
được tiếng cười của Khuê nữa, làm sao còn thấy Khuê rất điệu trong mỗi lần sửa
soạn đi đâu đó, làm sao thấy lại được hình ảnh Khuê và chiếc máy quay phim ở bất
cứ nơi nào? Chừng đó điều để nhớ và còn vạn điều khác nữa, Khuê ơi! Nỗi buồn
chưa kịp thành hình vì cái thảng thốt, cái điều không tin rằng Khuê đã mất. Thư
viện, nơi Khuê đã đến thăm Kim Hương vẫn còn bóng dáng Khuê bên cạnh kệ sách.
Dường như chỗ ấy có tiếng sóng ngầm của nhớ nhung...Màu áo xanh học trò khi xếp
hàng nghịch ngợm sẽ thiếu Khuê rồi...
Kim Hương tin rằng Khuê sẽ
được bình an bên kia thế giới, hãy an nghỉ nha Khuê. Vĩnh biệt Minh Khuê, bạn
thương mến.
Phạm Kim Hương