Showing posts with label Phạm Đình Đạt. Show all posts
Showing posts with label Phạm Đình Đạt. Show all posts

Sunday, December 15, 2019

Giáng Sinh 2019 Của Lớp 74 Vòng Quanh Thế Giới (Tập 2)

Ngày 23 tháng 12, 2019
Thầy Đặng Ngọc Thanh Hải, Ban Mê Thuột - Việt Nam
Tòa Giám Mục Giáo Phận Ban Mê Thuột chuẩn bị đón Giáng Sinh





*

Ngày 23 tháng 12, 2019 
Thầy Bùi Dương Chi, Saigon - Việt Nam
Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm





 *

Ngày 22 tháng 12, 2019
 Thầy Cao Bính, Huế - Việt Nam





 *

Ngày 22 tháng 12, 2019
Cô Suối Kiết và Châu Văn Đạt, Canada

Cô Suối Kiết và bạn Châu Văn Đạt
Gần đây Cô mới dọn về nhà mới và sức khỏe khả quan hơn so với những ngày mổ tim.

*

Ngày 17 tháng 12, 2019
  Phạm Kim Hương, Washington DC





*

Ngày 16 tháng 12, 2019
Phạm Đình Đạt, Buôn Trấp - Việt Nam


*

Ngày 15 tháng 12, 2019
Thầy Cao Bính, Hà Nội - Việt Nam






Sunday, January 11, 2015

Ngày Mai Dung Đi



NGÀY MAI DUNG ĐI 

Dung sắp đi rồi, quê nội ơi,
Khung trời đâu đó cũng chơi vơi
Nhớ nhung thăm thẳm tình lưu luyến
Tà áo dài quen, nhớ nụ cười
(Cô Minh Hưng)

Dung đã đi rồi quê nội ơi,
Cách xa vời vợi một phương trời
Vẫn mãi hoài mong  người viễn xứ
Nhớ aó dài quen, nhớ nụ cười....
(Mai Phương Hồng)

Dung sẽ về nha quê nội ơi
Để trong bụi đỏ lộng đất trời
Bao nhiêu thương nhớ xa nghìn dặm
Giây phút gần nhau sẽ nghẹn lời
(Kim Hương)

Dung chắc sẽ về quê nội ơi
Bao nhiêu tâm sự vẫn chưa vơi
Thầy cô,bè bè bạn trường xưa cũ .
Kỷ niệm thân thương của một thời.

(Bạch Liên)
 


Dung đã đi rồi nhớ mãi thôi
Ngày vui thoáng đó đã qua rồi
Cột đèn đứng đợi lòng chưa mỏi
Vẫn đợi em về, bạn nhỏ ơi....

(Mai Phương Hồng)

Dung đã đi rồi các bạn ơi
Nhiều người rất nhớ - có cả tôi
Giữ mãi trong tim cô bạn nhỏ
Bây giờ mãi mãi - tuổi hai mươi

(Đỗ Quang Tâm)

Rồi Dzung sẽ về quê nội ơi!
Đáp tình lưu luyến chẳng khi vơi
Chân đi nhưng mắt không rời nỗi
Những tấm tình ôi,... quá nửa vời*!

* nửa vời = nửa bên nội, nửa bên ngoại
(Minh Trung)

Chỉ xa vài năm có bao lâu
Thời gian vun vút sẽ qua mau
Đã hẹn ấm lòng người ở lại
Hai phương trời vòi vợi ngóng trông nhau!
(Cô Minh-Hưng)

Ngày vui còn vọng tiếng "Dzung ơi!"
Bên thác lặng lẽ miết mây trôi
Hôm qua có người trong tiệc cưới
Còn nhắc tên ai đã đi rồi...
(Phạm Đình Đạt) 




Saturday, January 10, 2015

Đọc Thơ Tân An (Nguyễn Quang Thắng thbmt 67-74)



Ngày xưa khi đang học lớp 8, lớp 9, mình có thể gọi ảnh là Thắng Mắm Nêm. Chứ bây giờ gặp lại phải xem như đàn anh vì lớn tuổi hơn mình và từng trải qua đời lính... Hình như cuối năm lớp 8, ảnh đã rời trường đi miết như con chim lạc bầy... Năm ngoái gặp lại nhau trên diễn đàn của lớp bmt74, được đọc những bài thơ với bút danh là Tanan (Tân An). Mình đã viết cảm nhận của mình qua e-mail (xin đăng lại)...

Anh Thắng thân,
Hôm nay, mới được nhà mạng xuống sửa... giam máy của Đạt từ hôm thứ sáu đến giờ là 5 ngày. Chẳng hiểu vì kinh doanh độc quyền hay do an ninh mạng... Anh kể lại chuyện đời lính lúc tàn chiến cuộc, Đạt thấy xót thương thật. Biết bao người con dày dạn gió sương phải ra đi... luôn để lại nhức nhối cho người còn sống. Đạt có đọc đâu đó... có người về làm lễ chiêu hồn cho các anh ở đèo Phượng Hoàng. Một chút an ủi cho những vong linh... có thể lịch sử đã lãng quên họ.

Hèn gì Đạt đọc thơ anh luôn có cảm giác ẩn chứa một tâm hồn đa cảm... Nhớ trường xưa mà ngập ngừng như người khách lạ:
        "Một lần về ghé ngang trường cũ
        Chẳng muốn vào trong, bởi lạ người"

                            (Về Trường Xưa_ Tanan)

Như một đứa trẻ con mỗi khi nhớ về quê mẹ:
        "thưa mẹ, chiều nay con chạnh nhớ
        nhớ giàn thiên lý nhớ rưng rưng"

                             (Nhớ Mẹ_Tanan)

Hồn nhiên khi giới thiệu về mình... không khách sáo cũng không cường điệu... một tí chân quê:
        "Lạc đàn thì vẫn lạc đàn
        Bởi mình về trễ, nên mình bơ vơ
        Bến cũ ta vẫn chơ vơ
        Có ai nghĩ tới Mắm Nêm bao giờ"

                              (Bến Cũ_ Tanan)

Hơn hai mươi năm sống nhờ xứ người, biết hết đạo lý ở đời... để sống tốt hơn. Và đạo lý làm con, làm học trò, làm chồng làm cha nữa...
        "xin tạ ơn trời cao đất rộng
        đã cho tôi, đời chỗ nương thân
        ....
        "công CHA nghĩa MẸ như trời biển
        mang nặng đẻ đau, dạ chẳng phiền
        ....
        "xin tạ ơn cô thầy, xin tạ
        bảng đen, phấn trắng, bút mực xanh
        ....
        "anh tạ ơn em người vợ quí
        cùng anh chia những chặng thăng trầm
        bên nhau sớt những ngày mưa gió
        anh đã có em, em đã có anh"

                               (Thanksgiving_ Tanan)

Có những kỷ niệm không bao giờ phai theo thời gian...
        "Có sợi tóc nào xanh chẳng phai?!
        Dẫu gương khuê các lược trang đài"

                                (Tóc Phai_ Tanan)
        "Dòng sông xưa nước cuốn
        Như tháng ngày lênh đênh
        Ta nhớ phương trời ấy
        Khắc ghi một cuộc tình

                                 (Hoài Cố Nhân_ Tanan)

Tình yêu luôn thắp sáng trong con người, mới đem lại nguồn vui...
        "Ai có hỏi Thiên đàng là đâu nhỉ?
        Không ngại ngùng ta vội chỉ tình yêu"

                                  (Cuối Cuộc Tình_ Tanan)

Suy tư về cuộc đời ... như hết giận hờn, ghét bỏ...cuộc đời an nhiên tự tại...
        "Đời như con nước đã đành
        Tình như bọt sóng cuối ghềnh vội tan
        Con đò đưa khách sang ngang
        Đưa tay anh vẫy đã tàn mấy thu
        Bờ hoang gió lướt vi vu
        Ngắm cành hoa trắng lời ru gợi buồn

                                   (Qua Cầu_ Tanan)

Và không quên dành cho bạn bè, đồng đội...
        "Ngồi đây xuân đến ôn chuyện cũ
        Mà lòng quặn thắt trái tim côi
        Xuân đến xuân đi nào giữ được
        Đứa còn đứa mất khắp mọi nơi

                                     (Xuân Tuyết_ tanan)

Chỉ là cảm nghĩ, cảm nhận... của Đạt khi đọc thơ Tân An thôi. Nếu có gì không vừa ý tác giả thì anh Thắng ráng chịu...khà khà.
Chúc anh Thắng dzui nha.


Đạtbuôntrấp.(27/3/2013)


***

Bài này đã được đăng trên FB Đạt Phạm Đình, rất nhiều người hỏi thăm nhà thơ tanan... Thế là mình hẹn đến ngày Hội Ngộ kỷ niệm 40 năm của lớp để được gặp anh Nguyễn Quang Thắng sẽ hỏi kỹ hơn... Nhưng rồi sau đó chỉ nhận được lời "ảnh có hỏi thăm mày", còn bây giờ thì chắc đang ngồi trên máy bay rồi... Hơi bị tức!!!

Phạm Đình Đạt.

Friday, April 12, 2013

Nhớ Hay Quên



Ta nhớ hay ta quên
mái tóc dài vương vấn
Ta nhớ hay ta quên
ánh mắt sầu tình nhân

Năm nay ta bao nhiêu
để buồn phiền lấp kín
Ô hay bao tin yêu
chôn dấu cả đời tôi

Người ơi có nói hay
trong lòng cơn giông bão
Tình ta có đắm say
hồn này sao ngất ngây

Mắt sầu lên ánh trăng
Tóc buồn như suối băng
Dặm nát chốn thiên đường
Thì xin đừng yêu thương

Người hay là thê lương
Tình hay trời mưa gió
Mình hay lòng không có 
Nhung nhớ hay đau thương

Ta nhớ... hay ta quên...

Phạm đình đạt.

Saturday, March 9, 2013

Thầy Lê Viết Lâm và lớp 11B1

Thưa Thầy Cô,
Các Bạn mến,

Đây là tấm hình chụp Thầy Lê Viết Lâm với một số bạn học lớp 11B1, đã bốn mươi năm qua đi...

Phạm Đình Đạt

Từ trái sang phải
Hàng trên: Võ Thành, Thầy Lê Viết Lâm, Phạm Đình Đạt,
Nguyễn Quang Ninh, Huỳnh Văn May, Bùi Bùng, Nghiêm Đình Đãi
,
Nguyễn Ngọc Sĩ, Nguyễn Ngọc Sơn, Phạm Văn Chinh.
Hàng giữa: Nguyễn Thị Ngọc, Nguyễn Thị Lương, Nguyễn Thị Minh,
Lê ThKim Liên, Tạ Thị Ngọc Thư
Hàng đầu: Nguyễn Thị Thúy. Vĩnh Trinh, Bích Phượng, Lý Ly Hương,
Nguyễn Thị Ngọc Ánh, Nguyễn Thị Bích Thủy


Sunday, February 24, 2013

Vịnh Tứ Hành Vui!



Nhóm bạn bè xưa thuở mấy mươi năm trước
  viết lời chia xẻ một nỗi đau sẽ đến vi Kim Hương
Tháng 2, 2013
 
Kim Hương 
Dần Thân Tỵ Hợi... tứ hành vui 
Cục sạn mi ơi chớ ngậm ngùi
Tuần sau ta trảm thủ mi đấy
Coi mi còn ngõ để trốn chui ?!

Nam Đà 

Đầu Xuân cục sạn sẽ rút lui
Bệnh tật từ đây sẽ đẩy lùi
Bạn bè mong đợi Nàng Thơ ấy.
Bình rượu còn đầy, chưa nỡ khui !

Lê Thành Tín

Bình rượu chưa khui còn chờ bạn
Rót tràn xuân tới chén thơ vui
Nghiền tiêu viên sỏi thành sương khói
Dạo khúc bình ca " Hương xuân đời " !

Quang Tâm

 Phen này viên sỏi ắt tơi bời
Kim Hương ắt hẳn sẽ thảnh thơi
Không còn khắc khoải vì dao kéo
Hớn hở “mần thơ” rộn tiếng cười

Phạm Đình Đạt - Đạt Buôn Trấp

Cục ngọc kia ơi tới số rồi
Mau mau êm ái biến đi thôi
Một chỗ cho mi trên kệ sách
Ai đến ngắm nhìn tặng thơ chơi
 

Minh Trung 
Không mời lại đến trụ khơi khơi
Làm ta đau đớn... chẳng nói chơi!
Khôn hồn thì cút đi nơi khác
Để ta thơ thẩn khắp muôn nơi 
  
Quách Lục 
Sỏi lạc đường thơ cũng mãn rùi
Sỏi chừ phát hiên hết ngõ chui,
Sỏi kia sẽ bị tan xác pháo ..
Sỏi  biến, thơ về... đời thêm dzui.
 

Monday, February 11, 2013

Tình Nhát



                  Đặt viết xuống là tên em xuất hiện
                  Để gọi thầm nàng tiên của ta ơi
                  Sao không đến
cùng vui chơi đùa giỡn
                  Cứ biến phép thành nhung nhớ giận hờn
                  Em có biết tình anh đang dậy lớn
                  Cứ cất tiếng van lơn hãy dừng thôi
                  Bởi vì em mang ảo ảnh tình hời
                  Của loài tiên  tưởng ngắm với mộng mơ
                  Anh cứ nghĩ chúng ta đẹp tình thơ
                  Chưa vướng bẩn bợn nhơ màu dục vọng
                  Mái tóc em theo gió bay lồng lộng
                  Ánh mắt nhìn trong suốt mộng thủy tinh
                  Hé đôi môi em cười mỉm ân tình
                  Anh chỉ thấy tiên nữ... ôi lung linh
                  Trong tiếng nhạc vui theo tình mê mãi
                  Ai biết được nhớ em thế là dại
                 Chưa dám liều hé lộ cái tâm tư
                 Ai biết được yêu em anh cứ hãi
                 Hẹn gặp em sợ câu nói chối từ...
  


                                                  
phạm đình đạt       

Sunday, January 13, 2013

Ám Ảnh


Tôi thầm bảo lòng mình:  đừng nhắc nữa 
Thôi  không buồn, không xa vắng,  lặng bình yên
Quên đợi chờ, quên mong nhớ,  nhẹ an nhiên

Nhưng sao hoài luyến tiếc... 
Tà áo em ngày nào xanh một màu da diết
Hồn tôi lỡ tan vào tà mây biếc....

Như nói với em: bản nhạc xưa ừ thôi đã chết 
Chẳng còn em của những ngày hồng...

Không 
Tôi vẫn mang em một thời thơ dại
... theo cuộc đời theo những đổi thay 
Mãi mãi  em còn trong tiềm thức
... trong cung đàn và khói thuốc bay

Tôi đã say em...bao ước mơ bừng dậy 
Tôi đã yêu...
Như cánh diều mơ bầu trời mùa hạ 
Như giọt mưa chờ rơi trên tượng đá

Tôi muốn làm mặt lạ 
... để làm gì hỏi lòng sao trống rỗng hoang mang
... để đón nhận nỗi buồn xâm chiếm dịu dàng

Em là em 
Em cũng không là em
 
Cớ sao hoài ám ảnh ...

Phạm Đình Đạt 

Monday, December 31, 2012

Vệt Sáng Sao Băng


    Khe khẽ... tiếng nhịp đập của trái tim
    ... trong người tôi bừng sáng lên nhè nhẹ...
    Vào một đêm lặng lẽ... muôn vàn tinh tú chứa huy hoàng
    Một giọng nói âm vang mời mọc 
    Em nơi ấy!
    Đã âm thầm đẩy hồn tôi vào chốn thinh không
    Vâng, anh đến đây...
    ... mà sao dáng em mênh mông huyền thoại
    Sao lại hoài im lặng...
    ... em khẽ mỉm cười biến mất...như vệt sáng sao băng
    Chỉ còn không gian vô tận sao bằng âm u lai láng ở trong lòng...
    Nó trống trải mênh mang...
    ... song chẳng bằng im lặng vô cùng của người tôi lúc ấy 
    Nếu em là thiên sứ! Tôi sẽ không ngỡ ngàng... 
    ... bởi vì em chỉ mang lệnh truyền của người khác
    Nếu em là yêu nữ!Tôi sẽ không bàng hoàng... 
    ... bởi tình yêu mang sức mạnh thiêng liêng...
    ... không phải cõi vô hình của riêng mình em bỡn cợt
    Nhưng lòng tôi xao xuyến...
    Tôi mơ hồ chợt thức... em của anh! 
    Bởi cùng chia sớt cái mỉm cười lưu luyến
    Chỉ đơn giản chuyện ấy...
    Anh đi tìm vệt sáng sao băng
    Chẳng bao giờ tắt trong lòng anh... em hỡi!

    phạm đình đạt

Thursday, September 20, 2012

Cuốn Phim Xưa Của Phạm Đình Đạt - Tập 4: Vết Dao



Lớp phó 10B1 Nguyễn Thị Ngọc Ánh lặng lẽ ôm chồng bìa Thành Tích Biểu phát trả lại cho từng người trong lớp. Cả lớp im phăng phắc nghe thầy dạy môn Vạn Vật Nguyễn Đình An mắng cho các anh, các chị làm người lớn... dám ghi tên giáo sư trống không... Bốn năm qua chúng tôi đều vô tâm, vô ý ghi như vậy. Nhưng nay khác rồi, ai nấy đều giở Thành Tích Biểu ra, ghi thêm Ông hoặc Bà trước tên các giáo sư. Môn học Việt Văn: Ông Nguyễn Giõng, Công Dân Giáo Dục: Ông Cung Kim Trạch, Sinh Ngữ I: Ông Bùi Dương Chi, Sinh Ngữ II: Bà Phạm Thị Ngọc Thanh, Lịch Sử Địa Lý: Ông Cao Bính, Toán: Ông Dương Quang Định, Lý Hóa: Ông Hoàng Trọng và cuối cùng Ông... đang dạy chúng tôi một bài học làm người...
  
Năm học này, mấy chị nữ ngồi bên trái, mấy anh nam bên phải có ngồi lấn thêm bàn cuối bên nữ. Tôi chú ý ngay mấy bạn nữ giỏi toán Nguyễn thị Lương, Nguyễn thị Bích Thủy, Lê Thị Kim Liên, Nguyễn Thị Minh. Những bạn cũ giỏi toán vẫn còn nhiều, Trần Văn Chấn, Trần Trọng Sự, Phạm Văn Chinh, Trần Văn Bình, Nguyễn Quang Ninh, Ngô Văn Dũng, Hoàng Trọng Kỳ. Và tôi quen ngay những người bạn mới toanh từ các trường khác sang. Bên La San có Từ Đức Long, Lê Văn Tuấn. Bên Hưng Đức có Nguyễn Việt Trung, Vũ An Dương. Bên Bồ Đề có Nguyễn Ngọc Sơn. Sự gắn kết nam nữ, lạ quen... thân dần theo từng ngày... từng giờ học với nhau.

Mấy ngày nay, cả lớp lao nhao đi tìm đá theo bài học về cấu tạo địa chất mà thầy An cho làm bài tập. Ngô Văn Dũng dẫn tôi, Ngọc Sơn và thêm mấy bạn nữa, đi tìm đá ở trên mấy ngọn đồi phía Duy Hòa quẹo vào. Sau khi tìm thấy đá hoa cương, chúng tôi đã tìm ra những viên đá thạch anh trong suốt, hình trụ nhọn đầu nho nhỏ, mọc tua tủa  trên nền nham thạch trắng đục như sữa. Cả bọn cùng hưởng cảm giác thích thú khám phá trước thiên nhiên. Riêng loại đá huyền vũ cứ tưởng dễ kiếm vì cả vùng đất đỏ bazan mầu mỡ mình đang sống là do thiên nhiên biến đổi từ loại đá này. Hóa ra không phải những viên đá xanh làm đường hay đá cuội đào giếng. Lớp 10B1 chúng tôi lại kéo nhau đi dã ngoại, theo con suối dẫn lên hướng thác Nhà Đèn, tìm những viên đá đen nhanh nhánh. Đây cũng là dịp các bạn nam quan tâm đến các bạn nữ nhiều hơn... 

Ngọc Sơn vừa vào lớp đã bị tôi ngoắc lại xem Trần Văn Bình sắp sửa  làm thí nghiệm Hóa học. Tất cả vật dụng đều do bạn ấy tự kiếm, một hộp vuông bằng nhựa đựng nước muối, hai lõi than chì lấy từ pin bỏ đi làm hai cực, gắn dây điện vào cục pin PC vuông... Các bạn đến lớp sớm bu quanh anh chàng Bình, khen rối rít khi thấy bong bóng nước li ti xuất hiện ở một đầu than chì. Đây là bài học điện phân dung dịch NaCl không màng ngăn, tạo ra nước Javel và có khí Hydro thoát ra ở catot (cực âm). Lời khen được lớp hưởng ứng thuộc về các bạn nữ... mai mốt bà xã của Bình được nhờ rồi đấy! Khỏi tốn tiền mua nước tẩy!


Hội Xuân năm Nhâm Tý, trại 10B1 đã xóa tan mọi e dè, nghi ngại còn sót lại của ai đó trong lớp. Tiếng cười, tiếng nói cứ vang vang tự nhiên vô tư. Nhìn chị Bích Phượng cười... sao mà hiền hậu lạ kỳ. Á hậu Mai Loan thì xinh đẹp khỏi nói. Chị Ngọc Ánh tóc ngắn khoẻ khoắn dân thể thao. Mấy tiểu thư đài các hát hay như Thúy (Hoàn Toàn), xốc vác chuyện bếp núc như Thu Hương... nhiều lắm... ai cũng có nét riêng đáng yêu của mình. Cái tập thể tự nó lôi cuốn mọi người lại với nhau. Nó làm cho bạn Nguyễn Thị Lương mất đi vẻ lạnh băng ít nói của mình. Nó khiến các tiểu thư Lê Thị Kim Liên, Nguyễn Thị Nguyệt trở nên rất chịu chơi, mượn xe công vụ phục vụ cho lớp... mà không biết có xin phép ở nhà chưa nữa. Trực ở trại, thích nhất được ngồi nghe các bạn hát, Trần Văn Bình, Võ Thành, Đỗ Văn Dư, Lê Văn Tuấn... cùng với Phùng Tất Đạt, Trần Văn Can bên 10B2 sang, hát say sưa. Những ca khúc của Phạm Duy, tình khúc Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương... chuyển qua Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang... Những bạn khác như tôi ngồi nghe thích câu nào thì hát ké theo thêm vui. Có hai bài không ăn nhập vào đâu nhưng hầu như cuộc vui nào cũng hát, đó là bài Tiếc Thương và Người Yêu Tôi Bệnh. Cuối cùng trước khi tan hàng là những bài chỉ cần hát to thôi... Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ... Về Với Mẹ Cha... "Từ Nam Quan, Cà Mau. Từ non cao rừng sâu. Gặp nhau cho non nước xây cầu..."

Những gốc phượng gồ ghề đầy vết tích học sinh, nằm yên lặng trong sân trường, đếm thêm một mùa hoa rụng. Mùa hè đi qua trường tôi nhẹ nhàng... đi qua thị tứ Ban Mê hiền hòa, bình an... Nhưng ở những nơi khác thì được mệnh danh là Mùa Hè Đỏ Lửa, và hơi nóng của nó lan tỏa một cách khủng khiếp biến thành những cơn lốc thổi vào mùa khai giảng năm đó... Nó hất tung các lớp 11 trong trường... Nó điểm chết tên từng con ngựa chứng sẽ phải rời sân trường... làm dang dở bao cuộc đời học sinh.


Lớp 11B1 có những bạn biết trước mình phải xếp bút nghiên, Trần Văn Chấn, Trần Trọng Sự, Ngô Văn Dũng, Hoàng Trọng Kỳ, Vũ An Dương, Nguyễn Ngọc Lễ, Nguyễn Văn Đệ, Bùi Hùng, Nguyễn Phi Đối... Và bạn ngồi cạnh tôi là Nguyễn Ngọc Sơn, hiền lành như con gái, cũng rời trường vào đầu năm sau. Tất cả vẫn đi học bình thường, hy vọng có điều kỳ diệu nào đó xảy ra, xóa đi cái Lệnh Tổng Động Viên để mình được tiếp tục ôm sách vở tới trường. Thời Khóa Biểu của lớp 11B1 học buổi sáng nhưng vẫn có giờ học buổi chiều. Trong đó có giờ của thầy Phú Thành Sang dạy Pháp Văn và của thầy Phạm Văn Phước dạy Vạn Vật.
 
Một buổi chiều đầu giờ, Ngọc Sơn mang ổ khóa mới lên khóa lớp lại. Cả lớp phải chịu theo trò nghịch của nó, cũng xếp hàng khi thầy Sang đến, và... không biết gì đâu thầy ơi. Thầy Giám Học Bùi Thế Vĩnh xuống quyết định cho bác Cai phá khoá... Do thấy vui nên học mau thông... cuối giờ thầy còn hát cho lớp nghe bài Tiếng Sáo Thiên Thai... 

Một buổi sáng, đến giờ học môn Anh Văn của thầy Trần Đại Hiền, thầy cầm phấn viết lên bảng... hình như phấn bị ướt... thầy bỏ đi, lấy viên khác... vẫn không ăn bảng. Thầy quay xuống lớp cười cười... dạy không cần bảng. Cả lớp cũng nhìn thầy với đôi mắt mở to như nói... không biết gì đâu thầy ơi. Cái bảng ấy đã được Ngọc Sơn và bạn Long bôi lên một lớp dầu (dùng để pha sơn), và tụi nó đã viết thử... không phấn nào cho ra chữ. Không khí vui vui lan tận cuối giờ. Thầy thích nghe học trò hát, thầy nhịp chân theo tiếng hát của bạn Nguyễn Thị Thúy. Bạn ấy hát bài Xuân Thì rất truyền cảm, nhưng cảm đến mức nghe ngơ ngẩn như Từ Đức Long thì... chịu bạn đấy!

Đỉnh điểm những trò nghịch ngợm rơi vào chiều hôm đó. Vẫn là Ngọc Sơn và bạn Long vận động cả lớp trốn hết ở bên ngoài chỉ để hai con tin là Nguyễn Thị Lương và Nguyễn Thị Minh ở lại. Nếu thầy Phước ở lại dạy thì tụi mình xin vào báo đi trễ, còn thầy cho nghỉ thì đi chơi thác Nhà Đèn luôn. Lớp 11B1 nằm cuối bìa dãy lớp song song với đường Hùng Vương, nối với lớp là sân đánh bóng chuyền, bước qua con đường nhỏ là quán ông Tựu. Các đầu têu đang ở trong quán nhìn sang lớp... chờ đợi. Một số bạn bắt đầu sợ phạt cấm túc định ra đầu thú, nhưng lại được Nguyễn Phước Cơ cháu thầy Hiệu Trưởng và Phan Văn Quế em thầy Nhạc trấn an... có gì tụi này nhận tội cho. Cả bọn đi chơi vẫn thấy lo lo thế nào... Thầy Phước không báo lại cho Nhà Trường biết, có lẽ thầy tha cho tội lần đầu, và tụi em biết chắc chắn... không có lần thứ hai đâu thầy ơi.

Không có điều kỳ diệu nào đến với Ngọc Sơn và các bạn. Thời gian cứ rút ngắn lại chờ ngày đi... Cuộc sống có những dấu hiệu bất an của thời chiến. Dấu hiệu đó đã len vào một buổi sáng trong trường. Cả lớp vừa ngồi xuống chưa kịp học bài mới... Phía trước bàn Trần Văn Bình và Võ Thành ngồi, một bạn nữ ú ớ ngã ra sùi bọt mép,chân tay co giật... Bạn Thành giành lấy quyền săn sóc cho bạn ấy. Mọi người hốt hoảng theo tiếng còi hụ của nhiều xe cứu thương, đang rú lên vội vã chạy về hướng Quân Y Viện. Lại thêm tiếng la thét của mấy bạn nữ... Bích Thủy bị... Bích Thuỷ cũng bị nữa rồi... Hơn một tiếng đồng hồ kinh hoàng, cuộc sống trả lại sự bình an. Chỉ là ngộ độc nhẹ từ bánh mì của lò bánh Âu Hóa, trong chợ trên đường Nguyễn Thái Học.


Ngọc Sơn dừng các trò nghịch trong lớp chuyển sang cùng lớp đi picnic. Đi thác Nhà Đèn nấu cơm lam... đi rừng trúc ở Cầu 14. Nó muốn đi nhiều hơn nữa như níu giữ tháng ngày còn lại làm học sinh. Một kế hoạch đi chơi ngoài trời bằng xe đạp được đưa ra. Mỗi người một chiếc xe, tự mang nước uống, đóng góp một ít cho Từ Đức Long mua bánh mì với muối tiêu đồ hộp là xong. Đi khắp nơi... thăm trường Sư Phạm Cao Nguyên có thầy Sang ở đấy, ngắm những hàng cây hoa Anh Đào, rồi đến Cốc Lâm Tuyền lội suối mát trong... Những ngày khác, các bạn có mặt thường xuyên bên Ngọc Sơn, Trần Văn Chấn, Ngô Văn Dũng, Nguyễn Ngọc Lễ, Nguyễn Văn Đệ... là Đức Long, Nguyễn Việt Trung, Nguyễn Quang Ninh, Phạm Văn Chinh... Chúng tôi rong ruỗi trên quốc lộ 14, thích chỗ nào thì dừng lại chỗ đấy, xuống tận bến cát phía dưới cầu tắm sông, xem người ta lặn múc cát bằng thúng đổ lên thuyền. Ngô Văn Dũng giỏi bơi lặn mượn kính bảo hộ, cầm thúng, chân đạp vào thành cọc chữ A lấy đà lặn cắm xuống... trồi lên được nửa thúng. Mới hay họ quen việc làm rất nhanh, thoáng cái là đầy thuyền con ngay... Tiếp tục lại đi rong, khởi hành từ bùng binh Ngã Sáu, theo con đường Tự Do lên cây số 3, đi cây số 5 chuyển hướng qua sân bay Hòa Bình, quay lại nghỉ trưa ngắm cây khô trong hồ Trung Tâm, rồi tắt theo mấy vườn cây ăn trái, vác xe băng rào ra ngõ Tình Thương ở Hòa Đông gặp quốc lộ đi Nha Trang, vòng về lại cây số 3... chưa muốn về nhà... lại ngoặt lên quốc lộ 14 thăm đồn điền CHPI... Đạp xe thong dong dưới những hàng cây cao su thẳng tắp, tận hưởng những cơn gió thoáng mát trong lành... rồi gặp một vạt cỏ xanh êm... quăng xe, ngả lưng xuống nhìn mây trời qua kẽ lá... nghêu ngao hát... "đồng xanh là chốn đây, thiên đàng cỏ cây..." ...Tất cả đều được Ngọc Sơn lưu giữ vào máy chụp hình của nó. Nó chụp nhiều lắm, rất nhiều hình cho bạn bè, nhưng rất ít thấy nó trong đó...

Học xong giờ Sử Địa của cô Võ Thị Hảo cũng vừa tan trường. Mọi người trong lớp đã ra về, còn lại tôi và Ngọc Sơn. Nó lấy ra con dao nhíp nhỏ khắc dấu lên bàn... Cái thằng làm lại trò vặt thời nhỏ... biết sao được nó níu kéo điều gì khi ngày đi của nó đã cận kề... chắc nó hẹn một ngày về thăm lại chỗ học cuối cùng là đây. Tôi đi ra ngoài đợi nó, lòng thấy buồn lây... Từ khi Huỳnh Văn May rủ hai thằng xuống lớp 9, có bạn gái của May, tán gái thì lộ ra cả hai đều nhát như cáy... Không được như anh chàng May, ăn nói rất ngọt, nói như xin phép... để May nói... để May nói... cái này May nói cho nghe... Thế là Ngọc Sơn cứ đưa sách của chị gái nó cho mình mượn như bắt mình đọc khoán thay nó vậy. Nào là quyển Thi Nhân Tiền Chiến... đến tập thơ Dâng của R.Tagore... và đang chờ nó để lấy quyển Ý Thức gì đó của Phạm Công Thiện. Chẳng biết đọc có vào không nhưng phải nhận cho nó vui... Lâu quá không thấy nó ra, tôi quay lại nhìn qua ô cửa kính cũng kịp dừng tiếng kêu... nó đang ngồi lặng yên nhìn lên bảng, hai tay xoa vết dao trên bàn. Nó muốn ghi sâu vào miền ký ức và mong ước sẽ quay trở lại...
  
Nhưng chiến tranh đã ngăn ước mơ của Ngọc Sơn lại, mãi mãi không cho nó quay về sờ lại vết dao kỷ niệm đó nữa... Chiến tranh đã gọi nó ra đi... vĩnh biệt dương trần... tuổi chưa đến hai mươi.

Những khoảng trống bỏ lại trong lớp sau khi những con ngựa chứng rời sân trường, chất chứa bao điều không nói. Chúng tôi vẫn viết tiếp trang vở học sinh của mình... Những kỷ niệm xin gởi vào thời gian... Tiếng cười nói đùa vui lại theo vào lớp học, nhanh chóng khỏa lấp dần những khoảng trống trong tâm tư mỗi người. Các bạn nữ bàn tán về bộ phim mới chiếu, Mùa Thu Lá Bay do Chân Trân và Đặng Quang Vinh đóng... nhắc cho nhau những bộ phim sắp chiếu ở rạp Thăng Long, Romeo và Juliet, Bác Sĩ Zhivago, Chuyện Tình... Trần Văn Bình đem lên lớp những tấm thiệp in nhạc nhỏ nhắn trong lòng bàn tay, những nhạc phẩm phổ thơ Phạm Thiên Thư, Nguyễn Tất Nhiên... nói về tác phẩm Áo Tiểu Thư của Duyên Anh... Tôi rất ưa hóng chuyện anh chàng Bình nói về con gái... rồi ngu dại hỏi những câu hỏi vô duyên. Thường bị nó đánh mắng cho là "ngây thơ cụ"... con gái có mốt lên gấu, hở gấu là sao? Thôi thì mình tự đi tìm... cho bỏ tức!

Tôi bước theo chân của bạn Nguyễn Thị Lương trên đường đi học về. Con đường Thống Nhất rợp bóng mát dưới hàng cây phượng. Bạn ấy chẳng khác gì Ngọ trong bài hát... tóc dài... bờ vai nhỏ... đi dịu dàng... tà áo vờn bay. Tôi đi sau chẳng ngại ngùng, nhìn thử xem bạn có "mốt" gì không. Chẳng thấy có gì khác, kín đáo như nữ sinh trường Dòng. Đi đến công viên vòng qua Biệt Điện, xuôi theo Dân Y Viện về hướng Trại Mai Hắc Đế... Không một lần ngoái lại phía sau, đúng là dân giỏi toán!

Một buổi chiều không chủ định, tôi chợt thấy bóng dáng cô bạn xóm trên, kịp đuổi theo ngay tại ngã tư đường Thống Nhất với đường Lê Lợi. Một khoảng cách an toàn đủ len lén nhìn phía sau. Không có "mốt" gì hết, mà lạc"mốt" nữa  đằng khác. Mái tóc đen dầy biếng chải với chiếc áo len màu xám thùng thình, làm mất đi vẻ tươi trẻ của nữ sinh. Chỉ có những bước chân nhanh... là học giỏi. Hóa ra cái vòng cấm địa mình vẽ là thừa vì cô nàng cũng tự khoanh cho mình một vòng đáng ghét... Đến ngã ba nhìn sang đường là Tiểu Khu Darlac, có con đường Nguyễn Du đi về phía  sau lưng sân bóng. Bỗng dưng ngập ngừng không theo nữa... cứ sợ ai đó bắt gặp... lo sợ không không... Tôi rẽ phải đi dưới đường vắng người, dẵm lên những ánh nắng chiều lay động, được vòm lá phượng ngăn lại làm mềm đi dưới chân. Hát nho nhỏ cho mình nghe... nắng đợi chiều nắng say... nắng nhuộm chiều hây hây...
      
Gần cuối niên học 72-73, Nhà Trường cho phép chuyển ban để sắp xếp lại lớp học. Lớp 11B1 đều chuyển sang ban A, chỉ có bốn người ở lại ban B, là Trần Văn Bình, Phạm Văn Chinh, Nguyễn Quang Ninh và Từ Đức Long. Lần này tôi chọn theo sở thích của mình chứ không phải do kém toán. Tôi đã lọt vào tốp sáu trong lớp và được thầy giáo Chủ Nhiệm Nguyễn Giõng trao cho ba lần phiếu màu đỏ. Thật ra cái vị thứ ở lớp trên này ít ai quan tâm chú ý, không như thời Đệ Nhất Cấp, rất hãnh diện và được khẳng định rất lâu trong lòng bạn bè. Nhưng dù sao nó cũng đánh dấu cho những cố gắng riêng mình, thoát ra khỏi cái môn Toán, kém kém bao năm rồi. Mỗi lần ngắm nghía tờ phiếu màu đỏ đó, y như rằng thấp thoáng phía sau  là bóng con nhỏ xóm trên, đang xòe một quạt những bảng danh dự trắng trắng vàng vàng, vẫy vẫy chọc quê... Ký ức lui về thời cùng học ở trường Tiểu học gần nhà, bọn con nít chơi đùa với nhau chẳng phân biệt trai hay gái... Những trò chơi dân gian ngày ấy... khi bị thua con gái thì tức... càng tức hơn nữa... bị lêu lêu... con trai mà thua con gái... lêu lêu... Đã vậy rồi, cái bài hát hay nhất trong năm cũng không chịu bênh mình, cứ nheo nhéo bên tai... người từ trăm năm... về như dao nhọn... Đến là khó chịu!

      Người từ trăm năm
      Về như dao nhọn
      Dao vết ngọt đâm...
       
(Hết tập 4)


Phạm Đình Đạt