Showing posts with label Trần Dzung. Show all posts
Showing posts with label Trần Dzung. Show all posts

Friday, December 29, 2023

Sơ lược về Trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột

1955 - Trường Nguyễn Trường Tộ

Được thành lập vào năm 1955, Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột là trường Trung học Việt ngữ đầu tiên tại tỉnh Darlac. Ban đầu trường có tên là trường Nguyễn Trường Tộ dưới sự điều hành của Thầy Hiệu trưởng Đỗ Trọng Thạc. Lúc đầu trường chỉ có duy nhất một lớp Đệ thất gồm khoảng 40 học sinh tuyển từ trường Tiểu học Nguyễn Công Trứ. Vì chưa có trường sở nên nhà trường phải mượn đỡ một phòng trong khuôn viên của trường Nguyễn Du làm lớp học và Thầy Hiu trưởng Đỗ Trọng Thác phải kiêm nhiệm mọi công việc từ giáo sư dạy đủ mọi môn cho đến tùy phái, thư ký.

Qua năm 1956, trường có thêm lớp Đệ Lục. Học được vài tháng, trường Nguyễn Trường Tộ phải dời lên một căn nhà sàn hai phòng cũng trong khuôn viên trường Nguyễn Du. Việc lên xuống nhà sàn khá khó khăn nên sau đó trường dời đến học tạm tại trường Sư Phạm Cao Nguyên vừa mới xây xong, chưa có học sinh. Trường Nguyễn Trường Tộ đóng đô ở đây khá lâu. Khi bắt đầu có lớp Đệ tứ vào năm 1958, trường lại dời đến khách sạn Nicolas, một khách sạn khá lớn nằm gần Ty Ngân khố và Biệt điện Bảo Đại trên đường Thống Nhất.


1959 - Trường Trung Học Ban Mê Thuột

Sau khi Thầy Đỗ Trọng Thạc đổi về Biên Hòa, Thầy Phạm Văn Đồng về làm Hiệu trưởng năm 1958. Trong thời gian tại chức, Thầy Đồng đã dốc nỗ lực vào việc xây dựng trường ốc trên đường Hùng Vương, tại vị trí mà trường hiện tọa lạc (nay là 57 Bà Triệu, Thành phố Buôn Ma Thuột). Đầu niên học 1959-1960, trường Nguyễn Trường Tộ sát nhập với trường Trung học Y Jut để thống nhất chương trình dạy Việt ngữ và đổi tên thành Trung học Ban Mê Thuột. Trường Trung học Y Jut, nguyên thủy là Lycée Sabatier thành lập từ năm 1946, là một trường dạy tiếng Pháp mà đa số học sinh là người Rhadé. Hiệu trưởng của trường lúc bấy giờ là Thầy Đỗ Đức Riệu. 

Sau bao cố gắng xây dựng cho trường ốc càng ngày càng khang trang hơn, Thầy Phạm Văn Đồng rời nhiệm sở về Sài Gòn năm 1962 và trao trách nhiệm lại cho Thầy Nguyễn Khoa Phước. Kế nhiệm Thầy Nguyễn Khoa Phước là Thầy Nguyễn Khoa Tuấn. Thầy Nguyễn Khoa Tuấn là người giữ cương vị Hiệu trưởng ở trường Trung Học Ban Mê Thuột lâu nhất (1964-1969) và có lẽ cũng khổ công không kém các vị Hiệu trưởng tiền nhiệm vì trong giai đoạn này, Trung Học Ban Mê Thuột đã tiến từ một trường Trung học bình thường tới việc kiện toàn mọi khía cạnh, chỉnh trang cơ sở vật chất để trở thành một trong 10 trường Trung học Tổng hợp trong toàn miền Nam.

Cổng trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột

Friday, July 28, 2023

Điếu Văn Cho Ba

 

(Đọc trong ngày tang lễ của ba Trấn Văn Định vào ngày Thứ Ba 7/25/2023)

Kính thưa quý bậc trưởng thượng, quý cô chú bác, quý bạn hữu, quý thân bằng quyến thuộc và quý sui gia của gia đình.

Tôi là Trần Thị Dung, trưởng nữ của ông Trần Văn Định.

Trước hết tôi xin phép được nói vài lời về ba để các em và các cháu có dịp hồi tưởng về một vài hành trình của người cha và người ông thân yêu.

Trong gia đình, chúng tôi luôn luôn gọi ba má là cậu mợ. Với cách xưng hô này, thầy cô trong trường học và những người không quen biết nhiều với gia đình đều nghĩ 7 chị em chúng tôi là con nuôi của ba má mình. Trong giây phút này, tôi xin tiếp tục gọi ba má của chúng tôi là cậu mợ.

Cậu sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nhỏ tên Tiên Khoán, thuộc tỉnh Hà Nam, Bắc Phần. Cậu chỉ là một người con dân bình thường, không có địa vị to lớn trong xã hội, không giàu có cao sang, nhưng đối với gia đình, cậu là biểu tượng cho một ý chí kiên cường, một người mang đầy nghị lực và nhân hậu, yêu tự do, không bao giờ chùn bước trước những khó khăn để bảo bọc gia đình và hết mực yêu thương vợ con. Lớn lên trong sư dao động của chiến tranh, cậu không có cơ hội tiếp tục việc học lên bậc trung học sau trận tản cư trong đệ nhị thế chiến. Điều này không hề ngăn cản sự thành công của cậu khi đưa thế hệ con cháu hoàn thành xong cấp bậc đại học sau này.

Tuy gia đình mình không phải là một gia đình giàu sang, phú quý, nhưng cậu mợ đã để lại cho chúng con một gia tài to lớn mà tiền bạc không dễ mua được, có người còn phải đánh đổi cả tánh mạng của mình mà chưa chắc có được. Gia tài lớn nhất mà chúng con muốn nói đến đó là sự tự do. Cậu mợ đã hy sinh tất cả để đưa gia đình mình được nguyên vẹn đến miền đất hứa Hoa Kỳ, nơi mà chúng con được hít thở không khí tự do. Chúng con lớn lên trong vòng tay yêu thương bảo bọc của cậu mợ, trong một tổ ấm đong đầy hạnh phúc. Cậu mợ đã dạy dỗ bảy chị em chúng con nên người, có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và xã hội. Mỗi người chúng con đều tạo dựng được một đời sống vững vàng cho chính mình.

Cũng như những người ở độ tuổi 90 của cậu, cậu là chứng nhân của nhiều tang thương đã đến với người dân Việt Nam trong nhiều năm. Chiến tranh đã đưa cậu đi nhiều nơi, ít nhất bốn lần cậu phải làm lại từ đầu với một công việc mới mẻ đòi hỏi nhiều sự học hỏi, gian khổ và cố gắng ở một vùng đất xa lạ nào đó.

Khi chiến tranh Đông Dương ập vào Việt Nam, người dân miền Bắc phải chịu nạn đói khủng khiếp do quân đội Nhật Bản tạo ra để phục vụ chiến tranh. Ở độ tuổi 11-12 cậu đã phải lăn lộn với đời để cùng bà nội và các bác vượt qua nạn đói trong lúc chạy loạn, tránh sự tàn ác của quân Nhật.

Năm 1954, cậu cùng người vợ trẻ mới cưới lên chuyến tàu xuôi Nam tìm tự do, tránh sự độc tài của chế độ cộng sản. Cậu đã để lại bà nội ở quê nhà với ý định hai năm sau sẽ gặp lại mẹ hiền. Không ngờ từ đó cậu không còn một dịp nào gặp lại bà nội nữa. Đến Nha Trang với hai bàn tay trắng, cậu mợ bắt đầu một cuộc sống mới với một công việc hoàn toàn mới lạ. Sau một thời gian ngắn cậu mợ về Ban Mê Thuột, một tỉnh nhỏ lúc bấy giờ được xem là một nơi khỉ ho cò gáy, nơi người ta thường gọi là xứ buồn muôn thuở với bụi đỏ mù trời, nhưng nơi đây lại là vùng đất lành cho cậu mợ tạo dựng một gia đình nhỏ. Sau hơn 10 năm, cậu mợ đã có hai cửa tiệm tương đối khang trang đủ để nuôi 7 đứa con.

Tuy công việc buôn bán bề bộn, nhưng cậu mợ vẫn dành thì giờ cho nhau. Mỗi buổi cơm tối là lúc cậu mợ ngồi bên nhau để ôn lại công việc trong ngày hoặc bàn về tương lai của các con. Ngày nào cũng như ngày nấy, trong khi các con ôn bài cho ngày hôm sau, cậu chở mợ đi một vòng ngoại ô để hóng mát. Điều này đã trở thành một hình bóng quen thuộc của đôi vợ chồng trẻ mà hàng xóm thường nhắc đến khi nói về cậu mợ. Những lần đì Sài Gòn mua hàng, cậu không quên mang về cho mợ những xấp vải thật đẹp và lạ, cả tỉnh không ai có khiến hàng xóm không ngớt lời trầm trồ khen ngợi. Bên cạnh những xấp vải cho mợ là những món đồ chơi điện tử bằng pin mới lạ và những con búp bê biết nhắm mắt và mở mắt cho các con. Đó là những món đồ chơi xa xỉ ở tỉnh lẻ mà chúng con thật hãnh diện với bạn bè. Con cái sống trong sự dịu dàng của mợ và niềm cương nghị của cậu. Chúng con không bao giờ nghe một lời to tiếng từ cậu mợ. Tình yêu của cậu mợ đã là chiếc nôi hạnh phúc cho cả gia đình.

Trong những giây phút bận rộn với việc buôn bán, thỉnh thoảng trên radio vang lên bài hát Thuyền Viễn Xứ, đó là lúc cậu chợt ngừng tay, đôi mắt cậu hiện lên nỗi buồn thăm thẳm, nhớ đến mẹ hiền đang đợi con ở bên kia chiến tuyến:

Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi
Đời nhịp sầu lỡ bước, bước hoang mang rồi
Quay lại hướng làng Đà Giang lệ ướt nồng
Mẹ già ngồi im bóng mái tuyết sương

.....

Đó là một nỗi buồn mà cậu không bao giờ xóa được.

Cả đời cậu làm việc không ngừng nghỉ, tất cả tiền bạc, tài sản cậu có được đều dành cho gia đình, không ngại chi tiêu để các con có được một đời sống đầy đủ và có thể thực hiện được ước mơ của mình. Ngày em Quang bị phỏng nặng, cậu bỏ hết công việc, đưa em về Sài Gòn hơn một tháng trời, tốn bao nhiêu tiền cậu cũng không màng, miễn là em có được những cuộc trị liệu tốt nhất để tránh những thương tật nặng nề về sau.

Trước năm 1975, cho con đi du học là một việc hiếm hoi ở tỉnh lẻ, số người đi học ở ngoại quốc đếm được trên đầu ngón tay. Du học là một sự việc chỉ đến với nam sinh trong những gia đình đại thương gia hoặc những gia đình có địa vị cao trong xã hội. Thế mà cậu mợ đã vượt qua tất cả mọi khó khăn, mọi lo lắng, không màng đến những lời phê bình chung quanh để cho người con gái đầu lòng vừa đậu cao trong cuộc thi tú tài IBM năm 1974 được đi du học bên Pháp. Đây là một sự hy sinh vô bờ bến của cậu mợ so với hoàn cảnh gia đình mình lúc bấy giờ. Không ngờ sự cố gắng này của cậu mợ lại là chiếc cầu vô hình giúp cậu mợ đưa cả nhà đến bến bờ tự do sau này.

Tháng 3, 1975, Ban Mê Thuột là thành phố đầu tiên thất thủ trước sự xâm chiếm của Bắc Việt, gia đình mình may mắn không có ai mất mát giữa những lằn đạn ác nghiệt. Trong những cuộc giao tranh đến với thành phố, cửa tiệm nhà mình phần bị cháy phần bị cướp nhưng may mắn còn sót lại một ít hàng hóa giúp gia đình vượt qua một ít khó khăn của lúc giao thời. Đã quen thuộc với sự tàn ác của cộng sản ở miền Bắc năm 1954, cậu tìm mọi cách đưa gia đình vào Sài Gòn để tránh những bất trắc có thể xảy đến. Cậu và em Quang hy sinh ở lại Ban Mê Thuột, tìm cách làm ăn rồi gởi tiền để vợ con yên ổn trú ẩn ở Sài Gòn. Sau những lần vượt biên không thành, cuối cùng cậu mợ đã đưa được cả gia đình đến Mỹ đoàn tụ với người con cả vào năm 1985 qua chương trình ODP. Một lần nữa cậu mợ lại phải bắt đầu từ con số không, lần này ở một vùng đất mà cái gì cũng mới mẻ cộng thêm sự khó khăn về ngôn ngữ. Và lại thêm một lần nữa cậu mợ đã vượt qua mọi khó khăn để các con có một đời sống vững vàng ngày hôm nay và tất cả các cháu đều thành tài.

Sống ở vùng đất an lành với đầy đủ con cái, hạnh phúc của cậu đong đầy với sự thành tài của các con. Khuôn mặt cậu rạng rỡ với niềm hãnh diện mỗi khi có tin thêm một đứa cháu tốt nghiệp đại học hay mới nhận được công việc làm tốt. Mỗi độ Xuân về, Cậu chuẩn bị từ sớm những phong bao đỏ thật đẹp, thật đặc biệt với những đồng tiền mới toanh để lì xì cho con cháu. Cậu là người rất ít nói nhưng cử chỉ và nét mặt của cậu khi có con cháu bên cạnh đủ để cho chị em chúng tôi và các cháu cảm nhận được tình thương bao la cậu luôn dành cho chúng tôi.

Một lát nữa đây, cậu sẽ ngủ yên trong lòng đất và vĩnh viễn nằm bên cạnh mợ. Xin cậu hãy yên tâm, chị em chúng con và các cháu sẽ mãi yêu thương nhau, bảo bọc nhau, tiếp tục giữ ngọn đuốc của cậu mợ để hướng dẫn các cháu thành nhân, biết yêu tự do, mang sự kiên cường để có thể vượt qua những khó khăn trên đường đời nếu gặp phải, sống một đời sống nhân hậu, có lòng vị tha và biết chăm lo cho gia đình nhỏ của mình.

Chúng con xin vĩnh biệt cậu mợ.
Cậu mợ hãy ngủ yên.

Con của cậu mợ, Trần Thị Dung

Saturday, May 20, 2023

Ngôi làng Dorze của Ethiopia

Trong chuyến đi Phi Châu tháng Ba vừa qua, Dung có dịp ghé đến Ethiopia 5 ngày. Nhóm của Dung gồm 16 người với 13 người khách đến từ Mỹ và Việt Nam, hai ông hướng dẫn viên Gashaw và Abity cùng ông  tài xế Girma. Ethiopia có khoảng 80 bộ lạc khác nhau. Trong vài ngày ngắn ngủi ở đây, nhóm được ghé thăm 5 bộ lạc với những nét văn hóa khác nhau ở miền Tây Nam của Ethiopia.

Bộ lạc đầu tiên có tên là Dorze, một trong những bộ lạc nằm trong thung lũng Omo. Bộ lạc này cách khách sạn khoảng 1 tiếng lái xe với khoảng 45 ngàn người ở trên vùng núi với độ cao khoảng 2.000m trên mặt biển. Bộ lạc Dorze được biết đến về nghề dệt và những ngôi lều có hình dáng đặc biệt của họ. Ngôi làng nơi chúng tôi ghé đến là một trung tâm dành cho khách du lịch nên được sắp xếp gọn gàng trong một khung cảnh thân tình.

Vừa bước xuống xe, chúng tôi đã được chào đón long trọng với một nhóm tiếp tân gồm các phụ nữ trong y phục trắng viền màu sáng làm nổi hẳn trang phục của họ cùng quý ông trong lễ phục màu đỏ tay cầm khiên và giáo. 


Monday, January 30, 2023

Mùng Một Tết với Thầy Cô Dũng

Sáng mùng một Tết, đang sắp xếp phong bao lì xì cho các em và các cháu trong buổi họp gia đình chiều hôm đó, Dung nhận được điện thoại của Cô Dũng bảo ghé lên nhà em Tuân ăn Tết với gia đình Thầy Cô. Vừa bước vào cửa, Dung đã thấy không khí Tết đong đầy trong căn phòng ấm cúng với những khuôn mặt tươi vui của các con và các cháu. Thức ăn đầy bàn. Các cô cháu gái của Thầy Cô thướt tha trong những chiếc áo dài xinh xắn.




 Lần đầu tiên Dung thấy Thầy trong chiếc áo dài.


Các cô cháu gái xinh đẹp của Thầy Cô Dũng

Ăn xong, mọi người rủ nhau mặc áo dài đi chụp hình Tết làm kỷ niệm. Dung mượn đỡ áo dài của em Nga. Tuy không vừa lắm nhưng cũng có dịp làm điệu góp mặt với phái nữ.


 

Phần kế tiếp là trò chơi lấy hên đầu năm. Những tờ tiền giấy $1, $2, $5, $20 được cuộn lại rồi cột vào một sợi dây. Đầu sợi dây được đưa qua một cái ly để không ai biết sợi dây nào nối với tờ tiền nào. Mỗi người rút một sợi dây, hên thì trúng sợi dây có $20, còn số hên chưa tới thì trúng sợi dây chỉ có $1. Người nào cũng hồi hộp mong mình sẽ rút trúng tờ $20 và dĩ nhiên là khu rút trúng tờ tiền lớn sẽ nhận được thật nhiều sự trầm trồ, reo mừng của những người chung quanh.


Trước khi Dung về, cả nhà ra công viên bên cạnh để chụp hình. Còn Thầy đến giờ đi nghỉ nên không có mặt trong hình.

Một ngày thật vui và thật ấm cúng với Thầy Cô và gia đình. 

Kính chúc Thầy Cô và cả nhà một Năm Mới An Khang, Hạnh Phúc và Sức Khỏe.

Dzung




Wednesday, October 26, 2022

5 Năm Rồi Không Gặp

Lần trước Dung gặp Kim Hương là lần cả hai bay qua Boston thăm Thầy Khánh trước khi Thầy ra đi. Mặc dù Dung và Kim Hương liên lạc thường xuyên qua FB Messenger nhưng 5 năm rồi hai cô bạn mới có dịp gặp lại khi Kim Hương có công việc ghé qua San Jose cách đây hơn 1 tuần. 



Sunday, March 20, 2022

Bart's Book, Tiệm Sách Có Một Không Hai

Vào những năm cuối của của thế kỷ 20 bước sang đầu thế kỷ 21, với sự phát triển của việc buôn bán trên mạng, những công ty bán sách lớn ở Mỹ như Barnes & Noble, Borders lần lượt đóng những cửa tiệm bán lẻ của họ ở khắp nơi trên nước Mỹ. Bây giờ chỉ còn lại những tiệm sách độc lập nhỏ ở các địa phương. Đa số những tiệm sách còn tồn tại đều mang những nét đặc thù để lôi cuốn những người yêu sách từ phương xa đến hay những người khách quen thuộc ở địa phương của họ.

Một trong những tiệm sách này tiệm Bart's Books xinh xắn và đáng yêu ở thành phố Ojai, một thành phố nhỏ với khoảng 7,000 dân, chỉ cách Santa Barbara khoảng nửa tiếng lái xe về phía Đông. Tiệm sách này do ông Richard Bartindale thành lập vào năm 1964 với phần lớn các kệ sách nằm ở ngoài trời. Hầu hết những sách bán ở đây là sách cũ. Nhìn những kệ sách chỉ được che bằng một mái hiên ngắn, khách đến sẽ hỏi ngay là vào mùa mưa, tiệm phải làm gì để tránh cho sách bị ướt. Câu trả lời giản dị đến bất ngờ là tiệm không cần làm gì hết, chỉ che như vậy thôi. Đó là nhờ vào khí hậu đặc biệt của thành phố Ojai, không có gió lớn nên nước mưa không hề bị thổi chéo để làm ướt sách. Cũng vì điểm này nên khó có một nơi khác có thể có một tiệm sách tương tự.

Bảng hiệu của tiệm Bart's Books

Những kệ sách ở phía ngoài của tiệm

Một người khách đang đứng lựa sách

Bart's Books nằm ở góc đường nên hai mặt phía ngoài của tiệm có những kệ chứa đầy sách mà khách có thể tự do đứng lựa sách. Phần lớn những cuốn sách trưng bày ở đây là sách bìa cứng. Một điểm đặc biệt khác là những kệ sách này không có cửa khóa. Tiệm mở 7 ngày trong tuần từ 10g sáng đến 6 giờ chiều. Khách đến trước hoặc sau giờ mở cửa vẫn có thể mua sách từ những kệ bên ngoài này. Mỗi cuốn sách đều có ghi giá, khách lựa sách xong chỉ cần bỏ tiền vào hộp đựng tiền sau cánh cửa của tiệm. Với những nét đặc trưng kể trên, Bart's Book đã được nhắc đến nhiều trên sách báo, phim ảnh. Trong một bộ phim tài liệu, người ta còn giấu kín một chiếc camera trong một xe tải đậu bên kia lề đường để nghiên cứu tính trung thực của khách, có bao nhiêu người thực sự bỏ tiền vào hộp đựng tiền sau giờ mở cửa để trả tiền mua sách khi không có ai ở bên cạnh.

Giờ mở cửa của tiệm với bảng cho biết nếu mua sách
sau giờ mở cửa thì chỉ cần thẩy tiền cắc vảo hộp
đựng tiền ở cửa.

Hộp đựng tiền ở cửa

Bên trong tiệm sách là một  không gian rộng rãi với thật nhiều kệ sách có ghế ngồi để đọc sách. Người đến sẽ bị cuốn hút với hàng chục ngàn cuốn sách trên những kệ sách vây quanh với đủ hết hạng mục cho mọi người lựa chọn, từ lịch sử đến khoa học, nghệ thuật, du lịch, tiểu thuyết, v.v... Khách đến không nhất thiết phải mua sách, có thể ngồi đọc cả ngày cũng không có ai than phiền cả.


Tiệm sách trước đây là nhà của ông Richard Bartindale, nên một phần căn nhà được giữ là và đó là lý do một số kệ sách nằm bên trong phòng. Ngay cả nhà bếp cũ cũng được trưng dụng để bày sách.

Sách trưng bày trong nhà

Trên kệ bếp cũ

Trong tủ đựng thức ăn hay ly chén cũ

Ngoài sách vở, tiệm còn trưng bày một số đồ gốm của các nghệ nhân trong vùng để tăng thêm nét nghệ thuật của nơi này.


Một bình hoa

Dung ghé đến tiệm sách này cách đây vài tuần và dĩ nhiên không thể ra về tay không. Khi đứng xem những kệ sách ở phía ngoài, Dung lựa được hai quyển sách, giá chỉ có 1 đô cho hai quyển. Quá xá rẻ luôn! Một trong hai quyển sách đó là một quyển sách Pháp tựa đề "Les Contes Drolatiques" (Những câu chuyện khôi hài) của nhà văn Honoré de Balzac được xuất bản vào năm 1855. Nếu cuốn sách này nằm trong điều kiện tốt hay hoàn hảo có lẽ cũng phải mất vài trăm dollars mới mua được. Honoré de Balzac (1799-1950) là một nhà văn nổi tiếng của Pháp. Cách viết của ông đã ảnh hưởng đến một số nhà văn lớn, trong đó có cả văn sĩ Charles Dickens. Cuốn sách Les Contes Drolatiques được viết theo lối cổ nên cũng khá khó đọc. (thí dụ: người phụ nữ nghèo khó được viết là "la paouvre damoiselle" thay vì "la pauvre demoiselle" như ngày nay).


Hai quyển sách Dung mua từ Bart's Books

Trước khi về, Dung được nhân viên tiệm sách cho biết hàng tháng tiệm bán được khoảng 10,000 cuốn sách, một số sách không nhỏ. Hy vọng Thầy Cô và các bạn ở Cali nếu đi ngang Santa Barbara sẽ có dịp ghé tiệm sách Bart's Book này.

Chúc Thầy Cô và các bạn một tuần lễ an lành và nhiều niềm vui.

Dzung

3/20/2022.





Saturday, March 19, 2022

Chúc Mừng Sinh Nhật Thầy Dũng

Hôm cuối tuần hồi đầu tháng Ba trong lúc đi vắng, Dung nhận được tin Cô Dũng cho biết em Thủy, con gái của Thầy Cô Dũng, sẽ từ Nam Cali lên thăm gia đình. Cô  bảo Dung lên dự buổi họp mặt của gia đình ở nhà em Tuân vào trưa chủ nhật 3/13/2022 lúc 11g.

Lúc Dung đến, Thầy Dũng đang nằm nghỉ trên lầu, còn Cô và các em đang chuẩn bị món thịt nướng. Dung không giỏi nấu ăn, chỉ được cái màn phụ bếp nên ra sân sau giúp Tuân nướng thịt. Hai chị em mỗi người một tay nên chỉ chốc lát đã nướng xong 4 khay thịt ướp. Thịt nướng thơm phức bay tỏa vào cả trong nhà làm mọi người thêm phần đói bụng. Chỉ nhìn không cũng đủ thấy hấp dẫn.


Bây giờ cả nhà đã có mặt đông đủ với thêm những món ăn khác như cơm rang, xôi lạp xưởng. Còn phần thịt nướng thì chắc chắn không thể thiếu bún, rau sống và nước mắm pha mặn mà. Ăn xong Dung ngồi nói chuyện với Thầy Cô và được biết hôm sau Thầy Cô sẽ cùng em Thủy xuống Nam Cali chơi  đến cuối tuần sau đó sẽ trở về San Jose.

Thầy Cô Dũng

Thầy và trò

Trong lúc nói chuyện với Thầy Cô, mấy cô con gái đem bánh ngọt ra và chuẩn bị thắp nến. Lúc đó Dung mới biết là cả nhà mừng sinh nhật cho Thầy và em Thủy.


Cả nhà không quên chụp một tấm hình trước khi cắt bánh. Nêu có đông đủ tất cả con cháu thì gia đình Thầy Cô sẽ có tất cả 25 người.
 

Phần tráng miệng ngoài bánh ngọt, còn có mít và sầu riêng. Cả nhà nghe Dung nói không biết ăn sầu riêng liền bắt Dung phải thử một miếng. Lần này chỉ phải thử một muỗng để ăn chung với bánh ngọt. Còn lần trước, lúc về Việt Nam, Dung "được" các bạn giao hẹn phải ăn hết nguyên một múi mới dẫn đi chơi. Tuy vị thật ngon và mượt mà, nhưng vẫn chưa lên lớp "ghiền sầu riêng" được, có lẽ phải qua nhiều lần huấn luyện  nữa.

Lần này cũng như những lần trước, Dung ra về với hai khay thức ăn lớn cho cơm tối.

Kính chúc Thầy một sinh nhật vui vẻ và tràn đầy sức khỏe.

Dzung




Sunday, December 12, 2021

Giáng Sinh 2021 Của Lớp 74 Vòng Quanh Thế Giới - Tập 1

Ngày 12/12/2021
Trần Dzung, Fairmont Hotel, San Francisco

Đầu tuần vừa rồi, Dung có dịp ghé đến Fairmont Hotel ở San Francisco để xem những trang trí đặc biệt cho Giáng Sinh. Trong mùa lễ Giáng Sinh, Fairmont Hotel năm nào cũng làm một ngôi nhà gingerbread to cỡ ngôi nhà thường và đã lôi cuốn được rất đông người đến xem.






Ngày 10/12/2021
Trương Minh Trung, Vùng núi tuyết California

 Một số hình ảnh nơi Minh Trung tu và làm Pháp Hội cho đến Giáng Sinh. Khung cảnh thật yên bình và giản dị cho Mùa Giáng Sinh, chỉ đơn giản với cây thông và tuyết trắng.

Núi tuyết về đêm. Đèn sáng chưng cho dân đi chơi tuyết.
Chụp từ nơi Minh Trung trú ngụ cho mấy ngày tu.
Thời tiết lạnh kinh khủng luôn




*

  Ngày 7/12/2021
Trương Minh Trung, Southern California

Dear quý Thầy Cô và các bạn,
 
Năm nay MinhTrung lại lên núi tu và làm Pháp Hội đến Noël mới về nhà nên lại chưa có dịp thong dong chớp vài hình ảnh mừng Giáng Sinh. Tối hôm qua Long đưa mẹ đi ăn chiều trước khi me sửa soạn lên núi. Thấy một vài biểu tượng trưng bày trước tiệm nên chớp tạm, mượn cơ hội này chúc Giáng Sinh sớm đến quý thầy cô và toàn thể các bạn cùng gia quyến luôn được bình an, tràn đầy sức khỏe và hạnh phúc trong mùa lễ hội 2021.
 
Thương thương, 
MinhTrung 




*

 Ngày 1/12/2021
Phan Kim Oanh, Sydney

Hôm thứ Hai, sau khi tập hát ở nhà thờ ra, Cái Oanh duyệt 1 vòng phố chính ở Sydney, chớp vài tấm để nộp bài mở hàng cho trang chủ đó.

Cây thông cao nhất Sydney ở Martin Place được dựng lên rồi, nhưng rất ít người đến xem như mọi năm! Ai cũng tránh chỗ đông người.

Cái Oanh đi đến khu shopping chính, Sydney CBD, cũng vắng hoe.
 
Mong rằng những hình ảnh từ khắp nơi sẽ mang đến cho mọi người có cảm giác đang đón mừng ngày Lễ Chúa Giáng Sinh, Mùa Lễ Noel.

Cái Oanh