***
Showing posts with label Phạm Văn Cường. Show all posts
Showing posts with label Phạm Văn Cường. Show all posts
Sunday, June 13, 2021
Sunday, May 2, 2021
Tuesday, September 25, 2012
Đã Gần Tuổi Sáu Mươi
Đã gần tuổi sáu mươi
Thức khuya cũng ít thôi
Ít nhất là sáu tiếng
Ngủ mỗi ngày yên vui
Đã gần tuổi sáu mươi
Bớt hờn giận mọi người
Có sức khỏe là quí
Tâm hồn nên thảnh thơi
Đã gần tuổi sáu mươi
Buồn Đời cũng ít thôi
Càng buồn càng chóng chết
Cứ vui vui mỉm cười...
Đã gần tuổi sáu mươi
Ăn nhậu cũng ít thôi
Rượu bia nên giảm hẳn
Chút đỉnh để góp vui
Hứng thì làm Thơ chơi
Viết văn về cuộc Đời
Viết dăm câu khoái chí
Tránh gây sự dở hơi...
CÁI GÌ cũng vừa thôi
Không nên hung hăng nữa
Kẻo mọi người chê cười
Nhớ mình gần sáu mươi
Đỗ Quang Tâm
Thơ họa của Phạm Văn Cường
Đã gần tuổi sáu mươi
Thức khuya cũng ít thôi
Ít nhất là sáu tiếng
Ngủ mỗi ngày yên vui
Đã gần tuổi sáu mươi
Bớt hờn giận mọi người
Có sức khỏe là quí
Tâm hồn nên thảnh thơi
Đã gần tuổi sáu mươi
Buồn Đời cũng ít thôi
Càng buồn càng chóng chết
Cứ vui vui mỉm cười...
Đã gần tuổi sáu mươi
Ăn nhậu cũng ít thôi
Rượu bia nên giảm hẳn
Chút đỉnh để góp vui
Hứng thì làm Thơ chơi
Viết văn về cuộc Đời
Viết dăm câu khoái chí
Tránh gây sự dở hơi...
CÁI GÌ cũng vừa thôi
Không nên hung hăng nữa
Kẻo mọi người chê cười
Nhớ mình gần sáu mươi
Đỗ Quang Tâm
Thơ họa của Phạm Văn Cường
Đã gần tuổi sáu mươi
Tam nương còn cầm kiếm
Quyết xông pha với đời
Đã gần tuổi sáu mươi
Tam nương còn múa quạt
Yểu điệu chẳng kém ai
Quang Tâm cần học hỏi
Bái tam nương làm thầy
Vẫn hung hăng dũng mãnh
Vẫn nhẹ nhàng như THƠ
Đã gần tuổi sáu mươi
Quang Tâm đừng giận nhé!
Thư này chỉ vui thôi...
Phạm Văn Cường
Cảm tác của Kim Hương
Cảm tác của Kim Hương
Chép ra in để đầu giường
Sáng tụng, tối tụng vô thường sợ chi
Đời còn một chút... để đi
Hỏng vui thì uổng, ngu gì buồn xo
Kim Hương
Sáng tụng, tối tụng vô thường sợ chi
Đời còn một chút... để đi
Hỏng vui thì uổng, ngu gì buồn xo
Kim Hương
Wednesday, September 5, 2012
Ngày Khó Quên
Kính thưa Thầy Cô,
Các Bạn thân mến,
Hôm nay 5/09/2012 đúng một năm Cường bị tai nạn. Lúc 12 giờ trưa
sau khi ăn cơm xong, vừa rời quán cùng một người bạn trong Nhà máy, một
chiếc Honda từ trên dốc lao xuống vói tốc độ cao, anh bạn nhỏ tránh kịp
còn Cường thì đang lo làm thơ... nên bị dính chấu.
Lúc đó Cường chỉ nghỉ mình bị thương nhẹ, đòi về, nhưng mỗi lần trở
mình lại đau quá! đành phải nghe bạn trong Nhà máy chở vào bệnh viện
huyện, chụp X quang xong, rồi chuyển viện tỉnh ĐỒNG NAI để... bó bột!!!
Hôm sau Quang Tâm lên, rồi Thanh Hải từ Ban mê xuống, Cường cũng không
biết mình bị gãy hay nứt xương thế nào? Nhưng chỉ ho nhẹ là đau dữ
dội. Năm ngày sau mới biết bị GÃY KÍN CỔ XƯƠNG ĐÙI thôi! Thế thì đành mổ
ở BỆNH VIỆN THỐNG NHẤT ĐỒNG NAI vậy!
Khi mổ có những chuyện cũng vui lắm!!! Nẹp DHS không đúng phải chờ
gần 2 tiếng, trong thời gian rảnh, hai bác sĩ tâm sự với nhau tìm cách về
Sài gòn lương ở ĐỒNG NAI không đủ sống... Hậu quả Cường phải chịu! Hết
thuốc tê, khâu sống!!! (cho tới giờ Cường cũng không biết BỆNH VIỆN THỐNG
NHẤT ĐỒNG NAI ở đâu? Hai năm ở BIÊN HÒA chỉ biết đường xe bus từ Sài
gòn-Nhà máy và khu nhà ở tập thể).
Xin cám ơn các Thầy Cô, các bạn trong thời gian qua đã giúp đỡ tài chính, động viên, an ủi cho Cường những phút, những giờ, những ngày
thật vui vẻ bên Thầy Cô cùng các Bạn...
Phạm Văn Cường
Subscribe to:
Comments (Atom)

