Showing posts with label Thi-Miên. Show all posts
Showing posts with label Thi-Miên. Show all posts

Tuesday, August 6, 2019

Bạn Tôi Nghiệt Ngã, Vì Mơ Làm Trần Quốc Toản

Tôi gặp nó năm tôi học lớp nhất trường tiểu học quân đội Lam sơn cùng với Ninh. Khi ấy, năm 1964, tôi bị bệnh từ SG về lại BMT, ở lại với gia đình để đi học. Sau cơn bệnh tôi ở lại lớp 1 năm và gặp 2 đứa nó. Ngày ấy, cậu bé 12 tuổi làm trưởng lớp nam và làm trưởng trường tiểu học, oai không?

Hết cấp tiểu học, lên trung học đệ nhất cấp. Bổng thấy mình như người lớn tí hon. Ngày xưa, trước 1970, trung học chia làm 2 cấp, đệ nhất cấp từ lớp đệ thất đến lớp đệ ngũ, là lớp 6 đến lớp 9 sau này. Đệ nhị cấp từ lớp đệ tam đến lớp đệ nhất, là lớp 10 đến lớp 12 sau này. Ngày ấy, sau khi học xong lớp đệ ngũ phải thi lấy bằng trung học. Phải đậu mới được học lên đệ nhị cấp. Học xong lớp đệ nhị phải thi lấy tú tài 1. Xong lớp đệ nhất thi lấy tú tài 2. Sau năm 1970 bỏ thi trung học. Sau 1973 bỏ thi tú tài 1. Từ đó suốt 12 năm học chỉ còn thi tốt nghiệp phổ thông, đỡ ngao ngán gạo bài thi, mau chết non vì đau tim. Hi hi hi.

Thuở ấy, muốn vào học trường trung học công lập Tổng Hợp phải thi vào. Tôi thi rớt, gia đình nói tôi học ngu, vì ham đi chơi nhiều không lo học. Ba tôi gởi tôi về Sài Gòn học trường nội trú của nhà giòng công giáo. Nghĩ là, trường có kỹ luật nghiêm túc, không có giờ đi chơi, thì sẽ học giỏi hơn. Bởi thế, mới quen 2 thằng bạn được gần 1 năm đã phải chia tay, bay về Sài gòn đi học.

Bảng đi 1 thời gian, năm 69 tôi trở lại BMT học lớp 9 trường Lasan đồi. Trong 4 năm cuối trung học ở BMT tôi gặp lại nó vài lần trong sinh hoạt tôn giáo. Năm 1972 mùa chiến tranh khói lửa do CS miền bắc xâm chiếm miền nam, nhiều bạn bè phải chia tay lên đường bảo vệ tổ quốc. Năm 1973 bạn bè chia tay nhau đi học ĐH, mỗi người mỗi nơi. Năm 1974, lần cuối cùng tôi gặp nó, nó đưa tôi 1 tấm khăn trắng có nhiều bạn bè ký tên vào đó, nó nói:

- Bọn mình hẹn 10 năm sau sẽ gặp nhau lại tại khách sạn nhà hàng Caravelle ở Saigòn, để xem bọn mình có làm được gì cho đất nước không? Mày có muốn ký tên vào không?

- Ký chứ, sao lại không? Tôi trả lời.





Sau đó tôi chẳng bao giờ có dịp gặp lại nó. Sau 1975 tháng tư đen là thời gian cực kỳ khó khăn. Tình thần của người dân miền nam bị khủng bố, đe doạ bằng mọi khiá cạnh, mọi sinh hoạt. Mọi người bị bắt buộc đi biểu tình, mỗi gia đình 1 người, đi từ 5 giờ sáng để nghe những mệnh lệnh của nhà cầm quyền CS. Cuối năm 1975 tôi bị bắt vì cấu kết với “phản động” mà không biết tại sao? Không chứng cớ? Đúng châm ngôn: “bắt oan còn hơn tha lầm”. Sau năm 1977 tôi được “thả ra” nhưng lại có giấy gọi đi “thanh niên xung phong” ở Gò Dầu Hạ, đào mương hào cho chiến tranh Campuchia.

Cuối năm 1977, tôi chuồn về Sài Gòn rồi lên BMT, trước khi tìm đường vượt biên. Bạn bè cho biết tin tức của nó và 1 số bạn bè. Vài tháng sau tháng tư đen 1975 nó bị bắt cùng với 1 đám bạn bè. Nó mới 20 tuổi, ba mẹ bị mất ngay những ngày đầu của cuộc chiến đen tối 1975. Nó là anh lớn với 1 bày em, có em út còn đang bú sữa.

BMT là thành phố nhỏ lắm. Nói như bài hát "em Pleiku..." là thành phố đi dăm phút đã về chốn cũ. Thành phố mưa bùn, nắng bụi. Thành phố ngày xưa buồn đìu hiu, bới thế mới có tên xứ Buồn Muôn Thuở. Vì là thành phố nhỏ nên đa số biết nhau. Xảy ra 1 chuyện gì buồn vui thì dăm ba phút sau đa số mọi người đã biết tin. Tin buồn "mơ làm Trần Quốc Toản" năm xưa cũng thế.

Tuổi trẻ anh hùng, nó mơ làm Trần Quốc Toản, cùng với bạn bè muốn cho đất nước có được tự do dân chủ thật sự. Nó cùng với bạn bè bị kết án tù chung thân, 20 năm v.v. vì chống phá “cách mạng”.



Nghiệt ngã đã khép cánh cửa tuổi thanh xuân của chúng nó, bởi chỉ vì chúng nó mơ làm anh hùng Trần Quốc Toản, chỉ vì muốn yêu đất nước của mình theo 1 cách nhân bản hơn chủ nghiã CS. CS, nó không muốn ai yêu nước hơn nó. Độc tài mà.

Năm 1984 tôi làm người di tản buồn. Xa quê hương đang còn trong cơn tăm tối, nhớ lại bản ký HIẾN ƯỚC 1974. Tôi suy nghĩ, không biết có ai còn nhớ và đến nhà hàng Caravelle năm nay như đã hiến ước?

Năm 1994 nhân 1 chuyến công tác cho dự án của chính phủ Đan Mạch, tôi đứng trước nhà hành Caravelle sau 20 năm HIẾN ƯỚC. Nhìn vào bên trong không có người nào tôi quen biết, toàn những quan to, bụng bự. Họ đi xe bảng xanh xếp hành đầy trước cửa nhà hàng. Chợt nghĩ đến nó và bạn bè của nó, lòng tôi bổng lạnh buốt. Thoang thoảng có hương hồn của Trần Quốc Toản đâu đây.


Sau công tác, tôi ghé về thăm quê cũ, xứ Buồn Muôn Thuở. Gặp bạn bè đầu tiên, tôi hỏi thăm về nó. Được biết nó đã được thả ra sống "tự do trong vòng quản chế", làm người việt tù đầy trên chính quê hương của mình. Nhà nó ở đâu chưa ai biết. Tôi được 1 người bạn chở đi thăm 1 người bạn thời TSC, tại 1 làng xa hẻo lánh cách thị xã khoảng 18 km. Đi qua những con đường bụi mù trời của xứ Bụi Mù Trời, xứ Buồn Muôn Thuở. Đi qua những căn nhà mái tranh, vách đất của năm 1995, làm tôi nhới lại những ngày mới lên BMT năm 1956, nhà tôi cũng y như thế nhưng nhà bây giờ là gần 40 năm sau, năm 1995. Đất nước được nhà cầm quyền CS đưa đi ngược giòng lịch sử để trở về thời tiền sử, dưới cái gọi là “cải tạo bằng lao động”. Đây có phải là làng “kinh tế mới”, tôi tự hỏi.

Thật tình cờ, tôi lại gặp nó tại nhà 1 người bạn của tôi. Cuộc đời nghiệt ngã và cuộc sống qúa oan khiên chỉ vì là công dân của Miền Nam, nó đã qúa khắc khổ đến tận cùng của nỗi thống khổ. Nó vẫn cố gắng cười bắt tay tôi. Thật sự, biết làm sao hơn. Từ đó, mỗi lần có dịp ghé BMT, tôi đều tìm cơ hội ghé thăm nó.

Lần cuối cùng tôi ghé thăm nó vào buổi tối mùa thu năm 2015, nhờ 1 thằng bạn T điên chỉ đường. Mỗi lần gặp nó là 1 lần tiều tụy hơn xưa. Xuyết nữa tôi phải chào nó bằng cụ. Tôi ôm chầm lấy nó để cố dấu đi nỗi xúc động. Mày là Trần Quốc Toản đây sao? Chia tay nó, biết nói gì hơn.

- Hãy bảo trọng nhé.

35 năm sau, may qúa 1 người bạn cũ đưa bản HIẾN ƯỚC năm xưa lên FB.

Mấy hôm nay tình cờ trên FB, bạn bè đưa tin nó đau nặng sắp chết với bịnh phổi mãn tính. Không bệnh sao được, bởi cuộc đời của con người sống giữa bày thú hoang trong 1 nhà tù lớn, luôn bị khủng bố từ tâm hồn lẫn thể xác. Không chết dần, chết mòn sao được, khi giữa con người với con người không còn chiếc nhẫn yêu thương, khi sống với đất nước mà con người đã tả tơi ước mơ, tim mang nghìn dấu đạn. Không chết sao được, khi giữa người với người đã trở thành thiên tai, khi mạng người còn rẻ hơn miếng thịt chó.

Bây giờ nó quằn quại, thoi thóp hồi sinh nhờ bạn bè tri kỷ trong nước cũng như khắp nơi trên thế giới, người hỏi thăm, người có “1 miếng khi đói”, người vào thăm hỏi, an ủi. Nó sống lại thoi thóp bằng những giọt máu tình bạn bè trước 1975. Nhưng mà nó sống vậy, sống để ngày nào biết ngày ấy thôi. Cũng may, bên cạnh nó còn có trái tim bạn bè để nó cầm cho ấm tay.

Dù thế nào chăng nữa, cái HIẾN ƯỚC năm xưa đẹp như giấc mơ của tuổi trẻ hồn nhiên. Nó như giấc mơ thành người Quang Trung của Chương còm trong truyện của Duyên Anh. Vì thế, mơ làm Trần Quốc Toản, mà tôi đã nghĩ cho nó, vẫn bất diệt.



Ngày nay có nhiều người trẻ như nó, cũng mơ làm Trần Quốc Toản, mơ làm nam nữ anh hùng Yên Bái. Bị đi tù vì yêu VN, vì muốn thoát Trung như Nguyễn Đặng Minh Mẫn 34t, Trần Huỳnh duy Thức 53t, Nguyễn thị Thủy Dung 20t, Huỳnh Thục Vi 34t gốc BMT và hơn 400 tù nhân lương tâm khác.

Tôi tin chấc chắn rằng, 1 ngày không xa, sẽ có 1 Trần Quốc Toản bóp nát trái cam để đứng lên thống nhất, thức tỉnh toàn dân cùng nhau cứu đất nước khỏi gông cùm CS.

Mùa hè 2019
Miên

Monday, September 10, 2018

Hạnh Ngộ 74 tại Sydney 2018

CẢM TƯỞNG CỦA THI-MIÊN VỀ CUỘC HẠNH NGỘ HẬU ĐẠI HỘI TẠI SYDNEY

Các bạn tam tấu Sơn Tùng Oanh thân mến.

Chúng tôi đến Sydney Úc lần đầu tiên. Từ Brisbane đáp xuống phi trường Sydney thì “cái Oanh” đã ngồi đấy chờ chúng tôi. Cái Oanh rời Đại Hội trước chúng tôi 1 tiếng, thế mà cái Oanh ngồi cả tiếng chờ chúng tôi. Hỏi cái Oanh:

- Sao không về đi, chúng tôi về được mà.
- Sợ các bạn bị lạc lõng. Các bạn là khách lạ mà. Cái Oanh cười tươi vui nói với gương mặt ấm cúng tình cảm.

Vài phút sau thì 2 vợ chồng Kim sơn & Gary tới. Mọi người ôm nhau mừng rỡ rối rít. hỏi thăm nhau huyên thuyên như chưa bao được nói. Rồi lại chụp hình.

Họ là những người bạn đã không còn gặp nhau từ sau tháng Tư đen 1975, hơn 43 năm rồi còn gì.

Các bạn đã làm cho chúng tôi không cảm thấy lạc lõng trên xứ lạ, quê người. Tâm tình của các bạn quá đơn sơ chân tình. Các bạn đã làm cho mọi người cảm thấy rất gần gũi thân mật, không 1 khoảng cách, không 1 tì vết dị kỳ, không 1 kiêu hãnh ra vẻ mình to lớn hơn những người khác, to lớn hơn những nước khác. Các bạn đã lo cho chúng tôi từng bước đường đón đưa, từng bữa ăn họp mặt với trò chơi, ca hát. Các bạn còn tổ chức đi thăm quan thắng cảnh danh lam của Sydney, của Canberra. Các bạn lo lắng người trước người sau sợ bị thất lạc vì mải mê chụp hình. Không những thế, các bạn còn có chồng, vợ, anh Gary, anh Ánh, chị vợ của Tùng (xin lỗi vì đã không nhớ tên), những người bạn đời của các bạn quá tuyệt vời, dù chỉ là thân hữu nhưng họ lúc nào cũng tích cực, xông xáo trong mọi công việc. Hơn nữa, họ luôn niềm nở, ân cần, thăm hỏi, giúp đỡ chúng tôi từng ly từng tí. Những ngày qua, dù chỉ đôi ba ngày ngắn ngủi cũng đã chồng chất qúa nhiều kỷ niệm để mãi mãi sẽ là những tì vết dấu ái trong tâm hồn mỗi người như nét bút của tuổi học trò mỗi lần hè đến, như ở cái tuổi ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ dễ mấy ai quên, ai quên được bao giờ (Thơ Thế Lữ).

Chúng ta, bây giờ là những kẻ cầu thực lạc lõng xa quê xa xứ. Kẻ lạc lõng trên chính quê hương của mình. Kẻ lạc lõng ở những phương trời xa biền biệt vì 2 tiếng tự do. Xá gì 1 nước Mỹ, nước Anh, nước Úc. Gặp nhau ở 1 nơi tạm gởi nào đó, chúng ta vẫn là người Việt Nam, chúng ta vẫn là người đồng hương, hơn hết chúng ta là những đồng môn THTH BMT, gặp nhau trong tình bạn nghĩa thày, khi chia tay chỉ giữ lại những kỷ niệm dấu yêu.

Thời cắp sách

Ôi! êm ái là thời đang cắp sách!
Ôi vui tươi là lúc hãy còn thơ!
Đời đẹp đẽ như trong một giấc mơ,
Và thắm đậm như một mùa xuân mới.
Có những lúc hồn nhẹ nhàng phơi phới,
Cũng đôi khi nặng trĩu bởi lo âu.
Nhưng một khi bài đã thuộc lầu lầu,
Lo lắng biến, nhường phần cho vui vẻ.
Rồi những phút đời vô cùng đẹp đẽ,
Hưởng tình trong của bạn hữu thân yêu.
Những truyện vui, rồi những truyện vui theo,
Cứ mau chóng chạy qua cùng ngày tháng.
Những tình cảm nơi học đường xán lạn,
Quên làm sao, tuy dĩ vãng xa xôi?
Vì đó là những kỷ niệm của thời,
Thời cắp sách, thời vô ngần trong sạch.

(Hà Mai Anh, Tiểu học quốc văn, lớp Nhất)

Cám ơn các bạn tam tấu, đặc biệt là các bạn nhóm 74, đã đứng ra tổ chức đón tiếp các bạn ở xa về họp mặt tại Sydney, những ngày hậu đại hội họp mặt Trung Học Tổng hợp BMT 2018. Qua đoạn phim hình ảnh này mà anh chị Gary – Kim sơn đã làm, để tóm tắt những ngày vui họp mặt ngắn ngủi tràn đầy kỷ niệm đã qua, cho dù hình ảnh không nói hết được những ân tình của các bạn và gia đình của các bạn.

Thân ái.
Thi & Miên

*

VIDEO CLIP HẠNH NGỘ DO KIM SƠN THỰC HIỆN 


 *

 HÌNH ẢNH MINI HỘI NGỘ Ở NHÀ KIM SƠN 


*

HÌNH ẢNH HẬU ĐẠI HỘI BRISBANE 2018 - NGÀY THỨ HAI Ở SYDNEY


*
CHƯƠNG TRÌNH HẬU ĐẠI HỘI TẠI SYDNEY

Sydney có chương trình từ Thứ Hai 27/8 đến thứ Bảy 1/9
  • Thứ Hai 27/8: Đón mọi người
  • Thứ Ba 28/8: Nhóm mỗi lớp sinh hoạt riêng
  • Thứ Tư 29/8:
    - Tham quan: Sydney Opera House, The Rocks, Manly Beach,Sydney Habour Bridge
    - Tối. Welcome Party do nhóm CHS THTHBMT Sydney khoản đãi (qua sự đề nghị của thầy Lê Viết Lâm)
  • Thứ Năm 30/8: Đi Canberra, thủ phủ của Sydney.
    - Tham quan nhà Quốc Hội, Paliament House
    - BBQ: Lenox Garden
    - Tham quan Viện Bảo Tàng Chiến Tranh, War Memorial
  • Thứ Sáu:
    - Featherdale Park: xem Kangaroos & Koalas và những thú vật biểu tượng của nước Úc.
    - Paddy Market, China Town, Cabramatta (khu phố người Việt)
  • Thứ Bảy: Bondi Beach, Bankstown (1 khu phố người Việt khác)
  • Chúa Nhật: Chia tay.
*

HÌNH ẢNH HẠNH NGỘ TẠI SYDNEY, THỨ BA 28/8/2018
Welcome Party ở nhà Kim Sơn & Gary
Buổi tối, Thầy Cô Bính và cả đám học trò lớp 74 đi Sydney by Night


















*

HÌNH ẢNH HẠNH NGỘ TẠI SYDNEY, THỨ TƯ 29/8/2018
Buổi sáng: Sydney Opera House, Many, The Rock, Sydney Harbour Bridge
Buổi tối: Welcome Party ở Trung Tâm dạy học của Kim Oanh