Tổng Giám Thị
THBMT
Nhân kỷ niệm 70 năm thành lập trường (1955-2025)
Thời ấy, Giáo viên- Giáo sư đi dạy, trên bục giảng là chỉ lo bài giảng, không bị phân tâm hay chi phối bởi học sinh nào nghịch ngợm ở dưới lớp, vì đã có phòng Giám thị lo việc gửi giấy triệu xuống văn phòng xử lý. Lớp học nào học sinh cũng im phăng phắc vì có thầy Giám thị đi dọc các hành lang trông nom trật tự.
Cả việc chào cờ, xếp hàng dưới sân trường, bảng tên, đồng phục…cũng răm rắp!
Thầy Liễn - Tổng giám thị - có dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đặc biệt Thầy cao trị các học trò thuộc nhóm thứ 3 trong bảng xếp loại của nhân gian:”nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò!” - Học trò tinh nghịch, phá phách, học ít chơi nhiều…trong trường. Nên Thầy luôn có cây roi mây để đâu đó, cần là cây roi xuất hiện hoặc phạt cấm túc ( vài cái cấm túc là ở lại lớp!).
Cổng trường cũng rất nghiêm giờ giấc. Nghe tiếng chuông reng là bác bảo vệ đóng cửa cái kịch không cho ai vào.
Hôm ấy, có khoảng chục bạn chỉ còn mấy bước chân nữa thôi là chạm cổng nhưng bác bảo vệ vừa khép cánh cổng thì các bạn này cứ ùa vào, cánh cổng phải giãn ra… vậy là thầy Tổng Giám thị kêu vô văn phòng cho mỗi đứa một roi! (Trong số đó có iêm, một lần nhớ mãi).
Một bạn khác (xin giấu tên) khi lớn già, ra trường lâu mới kể lại: ghét cô nào không biết mà đem trái mắt mèo lên rải đầy bàn ghế. May sao, giờ cô ấy vắng, chờ giờ thầy khác vô lớp. Vậy là bạn ấy chữa bằng cách đem khăn bàn ra phía sau dãy phòng học đốt lửa hơ cho lông mắt mèo rụi đi, ai ngờ cái khăn bàn nó bốc cháy! Việc này không qua được tai mắt của thầy Tổng giám thị. Bạn ấy bị phạt cấm túc và bị lưu ban vì oan gia trái mắt mèo!
Ai thuộc diện “thứ 3”, hẳn có nhiều kỷ niệm khó quên với Thầy là như thế.
Có điều không thấy ai ghét bỏ những lằn roi mây của Thầy. Nhờ vậy mà ngôi trường yên ắng, trật tự không có bạo loạn trong học đường. Không bao giờ có cảnh học sinh túm tóc cô giáo trong lớp học hay trong sân trường. Hoặc không có cảnh học sinh đánh bạn trong lớp học giờ ra chơi.
Ngoài cổng trường họa hoằn mới có cảnh học sinh trường này đánh học sinh trường kia nhưng cứ theo màu áo đồng phục là bênh nhau (thường là nam sinh với nhau). Nữ mặc áo dài cũng không bao giờ mở nút cổ hoặc gấp đôi tà áo,… rất thuỳ mị, nết na. Lớp nhỏ trong trường thực sự ngưỡng mộ các anh chị lớp lớn nghiêm trang, mẫu mực chỉnh tề.
Thầy Liễn có phu nhân là cô Thuỷ- dạy Toán cũng nổi tiếng là nghiêm khắc. Tôi nhớ mãi hình ảnh đẹp của cô trong sân trường: dáng cô cao ráo, áo dài nguyên bộ rất thướt tha! Khi bố của Thầy mất, Cô đã mặc áo dài bộ và vấn khăn tang trông rất đẹp- áo trắng thì tang đen và áo đen thì tang trắng khiến tôi ấn tượng đẹp mãi về Cô!
Sau năm 75, Thầy và Cô ra nước ngoài sống. Những ngày tháng cuối đời, Thầy về lại ngôi nhà xưa ở Phố, gặp lại đồng sự, đồng nghiệp và học trò thân thương của mình.
Thầy đã qua đời ngày 29/11/2022, thượng thọ 87 tuổi. Tại BMT.
đoàn xe rồng ngày đưa tiễn Thầy không quên ghé qua ngang cổng trường trên đường Bà Triệu như một lần chào cuối ngôi trường thân yêu mà Thầy đã gắn bó, giữ gìn kỹ cương cho Trường!
Lễ tang Thầy, gia quyến miễn chấp điếu và vòng hoa, có trường hợp quá đặc biệt sao đó, phu nhân của Thầy có nhận và chuyển gửi về cho Quỹ giúp học sinh nghèo (Quỹ của thầy PV Đồng).
Một đời cao quý của Thầy và Cô - thầy Nguyễn Đình Liễn và cô Lâm Thị Thu Thuỷ !
P/s: một số hình ảnh về thầy Tổng Giám thị Nguyễn Đình Liễn, từ anh Lâm Dũng.
Cựu học sinh
Ht.









Hồng Trang viết loạt bài về mấy CGS của trường THTHBMT vui, hay, ngắn và sâu sắc lắm . Kim Oanh chờ những bài viết kế tiếp nhe . Cám ơn Dung đã loan tải nhé .
ReplyDelete