Tuesday, September 27, 2016

Ghi chép ngắn về Buổi ra mắt thơ của Cô Minh Hưng

Văn chương đã bay hết về phía nữ mà bỏ mặc tôi lại giữa chốn trần gian. Thôi thì tôi cũng ghi chép lại vài dòng nôm na để góp vui với các bạn về buổi ra mắt tập thơ MONG MANH THU VÀNG của Cô MINH HƯNG vậy!

Lâu lắm rồi mới thấy tên của Lâm Dũng hiện lên màn hình khi điện thoại reo. Mỗi lần tay nầy gọi, thế nào cũng có cái-sự-rủ-rê.

- Anh nghe Lâm Dũng!
- Chào anh Hùng. Lâu lắm mới gặp lại. Anh khoẻ không?
- Không khoẻ lắm nhưng cũng còn đi được.
- Vậy thì mời anh ngày mai 4:00 chiều đến quán cà phê Vườn Lan gần nhà em dự buổi ra mắt tập thơ mới của Cô Minh Hưng.
- Rồi! Anh sẽ tới. Nhưng lần nầy có chụp hình thì mặt phải tươi tỉnh lên nghe.
- Em thì toàn chụp người ta chớ em có mấy khi!
- Ừ! Nói trước đó mà liệu. Đừng để anh phang cho một chữ mất sổ...gì khác nữa nghe.



Hắn cười khà khà rồi cúp máy.

Chiều chủ nhật Sàigòn trời đã khá mát mẻ mà lại không mưa nên thiên hạ tranh thủ chạy ra đường để hít khói xe lẫn nhau. Kẹt xe quá chừng!

Tới đầu đường Tân Kỳ-Tân Quý liếc đồng hồ đã gần 4:30. Phong cách nhà binh ngày xưa vẫn còn trong con người tôi nên ít khi trễ hẹn. Tôi không cố làm ra vẻ mình là nhân vật quan trọng để luôn đến trễ gây sự chú ý cho mọi người. Lần nầy thì ngoài ý muốn khi đang sống trong cái thành phố hỗn tạp và đông đúc nhất nước mà con với người sống lẫn lộn.

Chắc sốt ruột khi chưa thấy bóng dáng tôi, Lâm Dũng lại réo lần nữa.

- Rồi rồi! Anh gần tới rồi. Đang bị kẹt xe ở đầu đường Tân Kỳ-Tân Quý.
- OK!

Chừng như tôi nghe tiếng thở hắt nhẹ nhõm của Lâm Dũng trong điện thoại.

Tới đầu đường Núi Thành tôi ngoặc phải. Vòng qua vòng lại thấy bảng hiệu Vườn Lan mừng quá tấp vô gởi xe. Mới hai năm trước tôi đã tới đây trong buổi ra mắt tập thơ THOÁNG HƯƠNG XƯA của Cô Minh Hưng mà! Sao bây giờ thấy lạ quá?

Úi trời! Nhìn vào quán thấy một đàn thiếu nữ mảnh mai yêu kiều trong những tà áo dài... mong manh như khói sương đủ sắc màu, mặt hoa da phấn đẹp thấu trời đang mỉm cười chào đón.

Nói nào ngay, khi đi tôi cũng ăn vận chỉnh tề rồi xịt một chút nước huê cho khỏi mùi khét nắng làm mấy em cứ tưởng lầm là một "đại da" chiều cuối tuần đi nhậu cho thư giãn nên đon đả đón mời.

Hơi bối rối, tôi chọn đại một em đứng gần rồi hỏi:

- Đi lên lầu đường nào CON?

Mèn ơi! Sao tôi ghét cái lối xưng hô của người Việt Nam nó tách bạch ngôi thứ quá! Cứ I với You như Mẽo hay Ngộ với Nị như mấy anh Ba nó dễ đánh đồng biết mấy! Một đóa hoa hương sắc thế kia mà cứ phải gọi là CON. Uổng thiệt! Phải chi là tiếng EM thì nghe nó nhẹ nhàng, êm dịu biết mấy phải không bà con?

- Dạ! Đi đường nầy CHÚ.

Lại thêm một lần ghét nữa!

Vòng qua vòng lại như trong mê cung, cuối cùng cô bé đưa bàn tay búp măng trắng như ngó sen ngửa ra mời tôi:

- Dạ đây Chú!

Tôi ló đầu vô thấy chỉ có mấy thằng cha lạ hoắc đang ngồi nhậu.

- Hổng phải CON ơi!

Lần nầy cô bé ngoắc một thằng đực rựa nhờ dẫn tôi qua một lối khác. 

- Đưa giùm Chú đến chỗ họp mặt đồng hương gì đó.

Tôi chắc mẩm lần nầy khỏi phải leo lên những bậc thang khác mà mỗi bước là một cực hình bởi cái lưng đau nhói. Nhưng than ôi! Vẫn chỉ là những gương mặt đang đỏ lựng vì rượu chớ chẳng thấy Nàng thơ nào bay lượn quanh đây.

Tôi lắc đầu lần nữa. Lại phải gọi cho Lâm Dũng cầu cứu:

- Giờ nầy em ở đâu? Quang Trung nắng cháy da người...
- Anh tới là thấy em liền! Em đang đứng trước cửa chờ nè!

Thằng cu dẫn đường nói:

- Vậy chú bước qua quán cà phê bên kia đường chắc có.

Tôi tẽn tò bước thấp bước cao tuột xuống mặt đất quay lui. Định lấy xe ra, nhưng mấy chàng bảo vệ nói Chú cứ để ở đây cũng được. Hai bên cùng một chủ mà.

Hóa ra tôi sớn sác vô lộn tiệm. Cứ tưởng Lan nào cũng là Lan, nhưng Lan cà phê nó khác với Lan nhậu!

Bước qua đường đã thấy Lâm Dũng giơ tay ngoắc. Lại lên những bậc thang đau điếng cùng lúc với cô nàng Nhịn. Anh em lâu quá mới gặp nhau nên cứ cười toe.

Thiệt lỗi đạo quá! Thầy Vĩnh và Cô Minh Hưng cùng các bạn thân quen mà đa phần lớp 68-75 đã có mặt đông đủ. Những cái bắt tay siết chặt nói lên sự thương mến và tình đồng môn dồn dập khắp lượt. Ngồi kế bên, Thầy Vĩnh cứ tấm tắc khen:

- Tôi thích những cái ông viết về Banmêthuột xưa. Nó xác thực và gợi nhớ như Nguyễn Chính.

Thì Thầy cũng chỉ lớn hơn tôi có 4 tuổi chớ mấy, nên xưng hô như vậy cũng là thường.


Trên tường cũng có một poster lớn bìa tập thơ, vài lẵng hoa, vài chồng sách chờ được trao tặng, một dãy bàn dài ghế ngồi hai bên, vài cái dĩa, vài cái ly chuẩn bị cho một tiệc trà thân mật...
Để coi có ai?

Trước tiên là Thầy Vĩnh và Cô Minh Hưng, Lâm Dũng, Nguyễn Viết Kình, Thanh Thuý (3 nhân vật đã bỏ nhiều công sức để đứa con tinh thần của Cô Minh Hưng được chào đời), Hùng Nguyễn, Tâm, Hoàng Tuấn, Quang Tám, Hồng Trang, Hoàng Dung, Kim Oanh (nội tướng của phó nháy Lâm Dũng), Nhịn... và dĩ nhiên là có tôi. Lần nầy đặc biệt Cô đưa hai con và cháu nội tới cùng tham dự cho vui. Cô ký tặng mỗi người một tập thơ rồi nhờ những người có mặt ký vào một tập riêng cho mình để làm kỷ niệm như khi... dự đám cưới. Hì...hì...

Tôi không chịu đề tặng chung chung mà làm khó bắt Cô phải ghi thêm là Thân tặng nhà thơ s@...(sic) Vậy là những quân cờ bắt đầu di động để vào cuộc.

Trước tiên, Lâm Dũng đại diện các lớp Cựu học sinh chúc mừng sức khoẻ Thầy Cô đồng thời nói lên những tình cảm đặc biệt của các bạn để hôm nay "đứa con riêng của Cô" (không có sự tham gia của Thầy) ra đời, đồng thời cũng nhắc lại kỷ niệm hai năm về trước cũng tại nơi đây, cũng những gương mặt thân quen nầy đã tề tựu chào đón người anh em THOÁNG HƯƠNG XƯA của nó. (Đó là tôi nói giùm Lâm Dũng cho nó có vẻ văn huê một chút chớ tay nầy nói năng dở ẹt! Tôi không hiểu sao mà ngày xưa Kim Oanh chịu hắn nữa).

Tức không chịu được, tôi xin phép Cô cho phát biểu vài lời:

"Em xin phép nói lời khâm phục sức sáng tác của Cô. Ý thơ như dồn nén mấy chục năm nay cứ đều đều tuôn chảy về trong Cô thể hiện bằng những bài thơ nồng nàn cũng có, tiếc nhớ cũng có, thương yêu hờn giận cũng có...thậm chí ở lứa tuổi cổ lai hy Cô vẫn còn cảm xúc như một thiếu nữ tuổi trăng tròn. Em không có điều kiện để thực hiện ước mơ tập họp "những vần thơ lai láng" của mình gởi đến mọi người. Mong sao lần ra mắt tập thơ tới, Cô cho em xin góp mặt ké vài bài để...lấy hương lấy hoa".

Vỗ tay! Cô cười hiền và gật đầu đồng ý. Sướng nhé!

Đến lượt Cô phát biểu ý kiến. "Cô không ngờ các học trò nhỏ của Cô ngày xưa bây giờ tất cả đã thành nhơn chi mỹ vẫn còn giữ lòng thương mến và kính trọng Cô như vậy, đã cùng nhau góp sức để những đứa con tinh thần của Cô thành hình làm niềm vui mà an ủi tuổi già, Cô cám ơn sự có mặt của mọi người hôm nay để buổi ra mắt tập thơ thứ ba của Cô thêm nhiều ý nghĩa!"

Cô cũng không quên khen ngợi một câu dành cho "thi sởi s@..." làm tôi khoái chí quá!

Cô trích một số bài thơ của mình rồi diễn giải những tình huống đưa cảm xúc đến với Cô. Trên tất cả là nỗi nhớ trong những bài thơ ấy hoàn toàn dành cho Thầy Vĩnh.

Cô nói nhỏ quá, nhưng chắc Thầy đã quen những lời cằn-nhằn-bên-gối nên xem chừng nghe rõ hết.
Ngồi bên cạnh Thầy, quay sang tôi bèn la làng lên:

- Coi nè! Thầy sung sướng và mắc cỡ khi một niềm yêu sâu kín được nói ra trước mặt mọi người tới đỏ mặt nè!

Nhìn vẻ sượng sùng của Thầy, tôi cười khoái trá trước vẻ sung-sướng-không-thể-nào-hoãn ấy.

Bạch Trầm xin phát biểu và đọc một phần lời giới thiệu vì e rằng những người có mặt nơi đây chưa chắc đã giở ra. Cái sự thật phũ phàng ấy có đó. Rồi Bạch Trầm đọc lên một vài bài thơ mà cô ưa thích.

Trêu đùa chọc ghẹo nhau để cười vui thoả thích thật bình dị và chân tình trong mối tình cảm sâu xa của những người bước ra đi từ cùng một xứ sở. Dường như những hạt bụi đỏ ngày xưa vẫn còn nằm trong nếp gấp tâm hồn của mọi người cùng từ lớp đất đỏ ba-dan nên dễ gần nhau hơn. Cộng chung với màu bụi phấn bay bay của những ngày xưa thân ái đã hoà trộn hoá thành một màu hồng tươi thắm mãi và không biến đổi trước sự khắc nghiệt của thời gian.

Ôi! Sao tôi yêu những con người ấy đến thế!



Ăn vài cái bánh ngọt lấy sức, Cô đề nghị phần văn nghệ giúp vui nối tiếp. Tiếng ghi-ta thùng của Hùng Nguyễn nhỏ nhẹ vang lên như mời gọi những giọng ca... đồng nát! 

Tâm mạnh dạn xung phong hát trước sau những kể lể thành tích học hành của mình ngày xưa làm Cô gợi nhớ. Đây chánh hẩu là một ca sĩ Karaoké chuyên nghiệp với chất giọng mạnh mẽ. Sẵn có mấy tập nhạc trên bàn, giở trúng bài nào là hát bài ấy. 

"Chiều nay không có em...Thành phố quên chưa lên đèn..."

Làm như em đang chạy đôn chạy đáo đi mua dầu lửa thắp đèn ở tận mãi xứ mô không bằng.
Giọng hay!

Người kế tiếp Tâm được quyền chỉ định là ca sĩ Băng Tâm của Câu lạc bộ sĩ quan Biên Thùy ngày xưa trên đất Banmêthuột. Cô chọn bài Nửa hồn thương đau của Phạm Đình Chương. Cuối bài, tôi ăn theo một câu: "Khóc...ơ...ơ...ờ...ơ...một mình". Vỗ tay vì song ca có một câu mà...hay quá!

Chưa đã ngứa, Lâm Dũng chạy ra nhờ phục vụ khiêng vào thùng bia và ít mồi nhậu cho không khí sung hơn.

Cô Minh Hưng đề nghị đến phiên tôi hát, nhưng nhắm chừng kham không nổi nên tôi xin phép đọc bài Đôi dòng cảm xúc của tôi về người bạn Trần Thế Vũ vừa qua đời.

Bài viết chừng như đã làm lòng tôi nặng trĩu, tôi chỉ muốn rúc vào một cõi riêng tư. Hơn nữa, cái lưng leo lên tuột xuống mấy vòng cầu thang khiến tôi đau buốt nên vội đứng lên xin phép Thầy Cô và các bạn ra về trước.

Tôi thích đem niềm vui tới cho mọi người hơn là phá hỏng một cuộc họp mặt với vẻ âu sầu.

Tội cho Hồng Trang phải chạy theo xuống mặt đường để hỏi thăm nguyên cớ.

Nụ cười vẫn nở trên môi và tôi trả lời:

- Có gì đâu!

Niềm vui vẫn còn cộng thêm sau lớp cửa kính phía trên cao kia khi tôi quay xe đi.

HÙNG BI
(60-68)

THẦY LIỄN DU BANME_CAPHÊ YANG SIN


Sáng nay nhóm học trò mời Thầy thưởng thức hương vị 
cà phê Yang Sin ở cuối đường Trần Nhật Duật. 
Bạn Gia Định làm cho Thầy trò một chiếc bánh bông lan thật to cùng 
với món xôi đậu xanh chấm muối mè của bạn Đức.


 Mặc dù còn một số bạn đến trễ...nhưng cà phê và thức ăn sáng vẫn được mời...

 Học trò xúm xít quanh Thầy...

Thầy và nhóm học trò Nữ,
Tuy là Voi đá nhưng nhớ mãi là biểu tượng Dar lac thân yêu.

 Hai U vẫn đẹp như thuở nào.

 Nhóm học trò Tổng Hợp K74 xưa.

 Phong cách nhà sàn vùng Cao nguyên đổi mới .

 Nhóm học trò Nam với Thầy.

Bích Toàn đến trễ nên bị phạt cà phê thay cấm túc...

Tình nghĩa Thầy trò mãi như son.

Monday, September 26, 2016

Thầy Khánh và Nam Cali

Được anh Nguyễn Đình Hiếu cho biết tin tối Thứ Bảy, cuối tuần vừa rồi, anh đi dự chương trình Mùa Chu Cho Em của VNHELP, anh tình cờ gặp Thầy Chung Phước Khánh từ Boston. Cũng trong dịp này anh gặp chị Dương Thu Hương, một CHS THBMT.



Cảm nhận về tập thơ "Mong Manh Thu Vàng" của Cô Phạm Thị Minh Hưng


Mong manh như làn hơi sương buổi sớm mùa thu chỉ cần chạm nhẹ là tan biến. Mong manh như chiếc lá mùa thu lặng lẽ úa dần rồi chao nghiêng theo gió. Mong manh như hơi thở của ai kia rất nhẹ. Mùa thu vàng khe khẽ đi qua... Nhũng dấu yêu ngày tháng dẫu phôi pha. Những xa xăm chưa bao giờ cũ. Những bây giờ nồng ấm hương xưa. Và ngày mai đẹp tựa giấc mơ. Trong vắt nụ cười tuổi thơ mười sáu...

Không nói nhớ mà nhớ quắt quay. Không nói yêu mà yêu cứ tràn đầy. Không nói buồn mà buồn thương da diết. Không nói triết lý mà triết lý cứ hiển hiện thật tự nhiên, mềm mại, dễ thương.

Cứ như thế tình thơ, ý thơ thoảng qua rất nhẹ mà đọng mãi trong lòng người. Lặng lẽ. Dịu dàng. Ấm áp..

Cầm trên tay tập thơ MONG MANH THU VÀNG của nhà thơ PHẠM THỊ MINH HƯNG, đọc từng dòng, từng trang rồi đọc luôn một mạch, chợt nhận ra không biết từ lúc nào mình đã nâng, lật từng tờ thật nhẹ như thể sợ những dòng thơ mong manh sẽ tan đi trong tay. 112 bài bài nào cũng hay, cũng dung dị, lắng sâu.

Cảm ơn nhà thơ- cô giáo Phạm Thị Minh Hưng đã góp vào mùa thu một sắc vàng dịu nhẹ, góp vào vườn thơ những sợi tơ lòng lấp lánh, và góp cho đời một tình yêu mạnh mẽ đến diệu kỳ. Thật đáng quí, đáng trân trọng, nâng niu...

BT. 26-9-2016

*

Lấp Lánh Tình Thu.

Mong manh như sương sớm mùa thu
Chiếc lá chao nghiêng, gió cuối mùa
Hơi thở của ai kia rất nhẹ
Mùa thu vàng khe khẽ đi qua!

Những dấu yêu dẫu phôi phai, ngày tháng
Chưa bao giờ cũ, bởi thời gian
Bên nhau nồng ấm dường đâu đó
Giấc mơ hồng... tuổi 16 ngây thơ...

Bỗng thoáng nhớ có điều gì đã mất
Tình chơi vơi, mỗi lúc một đong đầy
Hồn bâng khuâng quắt quay, dịu ngọt
Lời thơ buồn lắng đọng ngất ngây

Mong manh thu vàng sắc thu dịu nhẹ
Lặng lẽ mơ màng ấm áp tình thu
Em say đắm một trời thu vời vợi
Sợi tơ lòng lấp lánh những yêu thương!

Phạm Thị Minh-Hưng
(Cảm tác từ bài viết trên của Em gái Bạch Trầm)

SỰ KẾT NỐI TỪ "Mong Manh Thu Vàng"

Lần thứ hai cô Minh Hưng ra mắt Thơ. Tập thơ "Mong manh Thu vàng" với 112 bài, Thơ của cô nhẹ nhàng thanh thoát như tính cách của cô. Khi nhận tập Thơ cô tặng có chị buộc miệng thốt ra: Cô dạy Hóa sao cô làm thơ hay thế hả cô. Cô chỉ cười, nụ cười cũng rất hiền hòa. Mà đúng thật, nguồn thơ của cô thật dồi dào. Mặc dù tuổi cao, lại bệnh nan y trong người mà cô vẫn rất duyên tình với Thơ. Thơ cô thanh tao như gió nhẹ, như hương thoảng mà rất ân tình. Một nỗi buồn thương, một nỗi nhớ nhung giận hờn cũng là duyên cớ cho một bài thơ ra đời.

Trong một không gian ấm áp của cafe Vườn Lan, mọi người đã tề tựu đông đủ, tất cả đều là thân tình và chan hòa yêu thương đã vun đắp nên tập Thơ của cô: Người thì Thiết kế, người thì In ấn,...đều khép kín trong những Cựu Học sinh TH BMT tại Sài gòn. Thật tuyệt vời! Thơ của cô chỉ dành đề tặng, như san sẻ món quà tinh thần cho nhau.





Trong buổi tọa đàm Thơ, lần lượt từng người tặng hoa, tặng quà, phát biểu, đàn, hát, đọc thơ,...rất thân tình, đầm ấm trong không khí trang nhã và lịch lãm. Đề tài cũng khá hay và sôi nổi, khi thì bình thơ, lúc chen những tâm tình khác mang tính thời sự chia sẻ tiếc thương (Thầy Thế Vũ vừa mất).

Buổi tọa đàm Thơ cô Minh Hưng cũng có mặt hai nhà thơ khá nổi danh trên Fb: Anh Hùng Kiều và chị Trâm. Chị Trâm làm thơ hay và có giọng đọc thơ cũng rất hay, vừa có mối thân tình như một thành viên trong gia đình của cô Minh Hưng, chị mãi tận Nhà Bè, đi hai chặng xe bus đến, tay trong tay mừng vui khôn tả!  

Anh Hùng Kiều cũng được cô Minh Hưng và mọi người thán phục tài làm thơ của anh. Trong lời phát biểu của anh, câu cuối anh dừng lại một giây và nói rằng: Nếu tôi còn "sống sót " thì mong sẽ góp thơ cùng in chung tập với cô. Rồi lúc nữa, anh mở Fb đọc cho mọi người nghe bài viết của anh với người bạn cùng thời thơ ấu, cùng thuở học chung với anh ở Trường Trung Học Tổng Hợp BMT: Thầy Thế Vũ vừa mất ! Anh viết nhiều về thời tuổi thơ rồi xa vắng 20 năm sau vì chiến tranh. Bạn anh trở thành Thầy, anh vẫn là "Thằng", dí dỏm mà xen lẫn chút chua cay số phận. Rồi anh tự kể: Anh không một lời chia buồn, phân ưu khi bạn mất nhưng 3 giờ sáng anh vẫn còn thao thức để viết tiếp đến câu cuối: Không thể đến viếng bạn vì LỰC BẤT TÒNG TÂM. Những điều anh nói "nếu tôi còn sống sót" hay "Lực bất tòng tâm", dường như anh đã hé lộ một điều gì đó về sức khoẻ của anh. Thấy anh gầy đi nhiều, tuy vẫn còn đi lại được, giọng cười vẫn vang vang, song dẫu gì anh cũng không thể giấu mãi, ẩn kín mãi như những gì lâu nay cuộc sống của anh vẫn diễn ra âm thầm đơn độc với chính anh! Rồi anh chào Thầy và Cô cùng mọi người ra về sớm để uống thuốc.



"Mong manh Thu vàng" tập Thơ của cô Minh Hưng chiều nay đã tạo nên một mối duyên hội ngộ cho chúng em, những Cựu HS THBMT thân yêu, giờ ai cũng đã ở lứa tuổi U60 mãi cùng năm tháng vẫn nối kết cùng Thầy Cô. Chỉ mong sao Thu Vàng mà không Mong Manh sức khoẻ để mãi được cận kề niềm vui, nỗi buồn bên nhau như hôm nay. 

Và nếu có thể, "HÃY LÀ MỘT ĐOÁ VÔ THƯỜNG" như trong tập Thơ cô đã thể hiện.

Rất vui cùng cô và tập Thơ của cô cũng như nhiều ấn tượng tốt đẹp với các Anh Chị khoá (68-75).

Nguyễn Thị Hồng Trang
(Khoá 72-79).
Sg,ngày 25/9/2016.

THẦY LIỄN - PHONG CẢNH KO DHONG



Thầy trò cà phê sáng Arul.

 Bạn Liễu (CHS) TH Bán Công tặng Thầy chiếc bánh thật to.

 Tặng Thầy chiếc bánh...tự tay Liễu làm.

 Cắt bánh cũng cần có chút "năng khiếu"..

 Thầy trò tản bộ trong khu sinh thái Ko Dhong.

 Bên cầu biên giới...

 Thầy trò chuẩn bị qua cầu.

 Nhóm tháp tùng Thầy qua chiếc cầu gỗ....

 Qua cầu gió bay...

 Thầy trò đi trên đám cỏ non...

 Hai Thầy trò.

 Năm Thầy trò...

 Những bông Súng  thắm hồng sau cơn mưa đêm đang ở phía sau...

 Trên đồi cỏ non..

 Ra đi ta nhớ quê nhà, nhớ ao bông Súng, nhớ cà chấm tương...

 Bông Súng hồng..

 Hai Thầy trò ...

 Thầy trò tham quan dãy nhà sàn.

 Nhà sàn này năm 2014 là nơi hội tụ Trần Dung và nhóm bạn Ban Mê..

 Cảnh vẫn "chờ" người...

 Cỏ dại trong khuôn viên...

 Vắng vẻ và mênh mông quá.

Thầy ơi !...Hoa vàng mấy độ ??

Tuesday, September 20, 2016

Thành Kính Phân Ưu - Thầy Trần Thế Vũ


***

***

Phân Ưu của Cựu Hiệu Trưởng Lê Văn Tùng

Thầy được tin Thầy Vũ qua đời, nhưng không biết liên lạc bằng cách nào.
Vậy nhờ Dung đăng tin chia buồn cùng với khối 57-74.
Vũ cũng là học trò của Thầy cùng lớp với Cô Kim Loan, Cô Thái.

Thầy Lê Văn Tùng

***

Phân Ưu của CGS Lê Viết Lâm

Thành Kính Phân Ưu

Nguyện cầu Hương Linh Thầy Trần Thế Vũ sớm siêu thoát Cõi Vĩnh Hằng
Kính thành thật chia buồn cùng tang gia hiếu quyến.

CGS/THBMT Lê Viết Lâm

***

Phân Ưu của CGS Bùi Thế Vĩnh - Phạm Thị Minh Hưng

Thành Kính Phân Ưu
Xin chia buồn cùng chị Trần Thế Vũ, các cháu và tang quyến,
Nguyện cầu Hương Linh Thầy Trần Thế Vũ
an nghỉ nơi cõi Vĩnh hằng.

Bùi Thế Vĩnh-PTMinh-Hưng

***

Phân Ưu của CGS Chung Phước Khánh

Xin có lời chia buồn cùng gia đình Thầy Trần Thề Vũ
Nguyện cầu cho hương linh Thầy được sớm về cõi Vĩnh Hằng

***

Lời cuối của Thầy Đặng Ngọc Thanh Hải viết cho Thầy Trần Thế Vũ

Vĩnh biệt anh, vị giáo sư toán học uyên bác của bao thế hệ học trò, người đồng nghiệp thân thương của các thầy cô trường trung học Tổng hợp Ban Mê Thuột / Cấp 3 Buôn Ma Thuột .
Vĩnh biệt anh, người tiên phong của phong trào tin học của tỉnh nhà.
Vĩnh biệt anh, tay đàn ghi-ta tài hoa một thời tuổi trẻ của chúng tôi.
Anh rời cõi tạm này nhẹ nhàng, thanh thản nhé, anh Năm TRẦN THẾ VŨ.


***

Nhớ về Thầy Trần Thế Vũ
của Nguyễn Thị Bích Toàn

Vậy là Thầy Vũ đã ra đi... những lời Thầy chia sẻ buổi hội ngộ 40 năm vẫn còn đây...


***

Phân Ưu của Đỗ Thế Hùng

Xin thành kính phân ưu.

Kính

***

Phân Ưu của Nguyễn Thị Hồng A

Em xin chia buồn cùng tang quyến.

Nguyện cầu hương linh thầy Trần Thế Vũ sớm an nghỉ cõi vĩnh hằng.

Kính điếu

Nguyễn Thị Hồng A

***

Phân Ưu của Huỳnh Thị Mùi

Thành kính phân ưu cùng tang quyến, nguyện cầu Hương linh thầy Trần Thế Vũ
yên nghỉ ngàn thu và sớm về cõi Vĩnh Hằng.
Trò Huỳnh thị Mùi
***
Phân Ưu của Nguyễn Thị Bích Thủy
Thành kính chia buồn cùng gia đình Thầy Vũ và tang quyến.
Nguyễn Thị Bích Thủy

***

Phân Ưu của Phạm Kim Hương



Thành kính phân ưu và chia buồn cùng tang quyến
trong sự ra đi vĩnh viễn của Thầy Trần Thế Vũ
Nguyện cầu hương linh Thầy sớm về cõi Vĩnh Hằng

Trò Kim Hương

***

Phân Ưu của Đặng Thị Thanh

Thành kính chia buồn cùng gia đình Thầy Trần Thế Vũ và tang quyến.

 Đặng Thanh

***

Phân Ưu của Trương Thị Minh Trung

Thành kính phân ưu cùng tang quyến.
Xin góp lời cầu nguyện Hương Linh Thầy sớm tiêu diêu chốn vĩnh hằng

Minh Trung

***

Phân Ưu của Lê Thị Bạch Liên

Thành kính phân ưu cùng tang quyến.
Nguyện cầu Hương Linh Thầy Vũ sớm được về cõi Niết Bàn.

***

Phân Ưu của Trương Chí Hòa

Học trò Chí Hòa xin chia buồn cùng gia đình và tang quyến của Thầy Trần Thế Vũ
Nguyện cầu cho hương linh của Thầy Trần Thế Vũ sớm siêu thoát về cõi cực lạc.

Học trò TCHOA

***

Phân Ưu của  Vũ Văn Lai

Thành kính phân ưu của tang quyến
Nguyện xin Hương Linh Thầy Trần Thế Vũ được an nghỉ nơi chốn Vĩnh Hằng

 ***

Thầy Liễn, Cô  Bê
và nhóm CHS 74 đến kính viếng Thầy Trần Thế Vũ

Nhóm mang vòng hoa của Lớp và của Thầy Giõng đến kính viếng Thầy Trần Thế Vũ



Nhóm chụp hình với con gái của Thầy Vũ (mặc đồ tang)


Nhóm ngồi chờ Thầy Liễn đến sau vì trời mưa

Thầy Liễn và Cô Bê đến viếng Thầy Trần Thế Vũ

***

Kính tiễn Thầy Trần Thế Vũ

TIẾC MỘT CUNG ĐÀN

Thầy về thăm lại trường xưa
Học trò quấn quít như chưa xa thầy
Vô thường một cõi chốn này
Tin Thầy vĩnh biệt trời mây bàng hoàng
Chưa lần nghe được cung đàn
Thầy ơi sao lại vội vàng ra đi
Chùng lòng giây phút thiên di
Bạn bè thương tiếc, còn chi bóng người
Học trò, bảng phấn một đời
Một ngày tháng Chín nghẹn lời dương âm
Tiễn Thầy một nén hương thầm
Vĩnh hằng một cõi đá trầm luân phai

Trò Kim Hương