Sunday, June 3, 2012

Mẹ Ơi!


   Bàn tay mẹ đã lạnh rồi
   Còn đâu giây phút mẹ ngồi với con
   Còn đâu dìu bước chân non
   Còn đâu mớm, đút cơm ngon mỗi ngày
   Còn đâu ôm một vòng tay
   Còn đâu rờ trán những ngày ốm đau
   Còn đâu lặn lội cháo rau
   Còn đâu giọt nước mắt sầu âu lo
   Còn đâu khuya lạnh nằm co
   Còn đâu manh áo nhường cho con mà ...
   Còn đâu gân guốc tay ngà
   Còn đâu sương muối đường xa cõi trần
   Còn đâu dáng mẹ ngọc trân
   Còn đâu năm tháng, bước chân vô thường
   Còn đâu ánh mắt yêu thương
   Mẹ ơi, con biết đoạn trường phân ly
   Con nhìn di ảnh người đi
   Nụ cười còn đấy, tử quy xót lòng 
 
   Như Thương

Nhớ Mẹ Đêm Trăng


Lệ hoen mi, ướt mắt nâu,
Đêm trăng nhớ Mẹ, giọt sầu rơi rơi,
Lòng rưng rức, nỗi đau vời,
Mẹ còn đâu nữa, xa khơi tháng ngày,
Thương nhớ lắm, Mẹ yêu ơi,
Về bên mộ Mẹ, một trời tiếc thương,
Trời chiều gió lạnh, sầu vương,
Hoàng hôn bàng bạc, nhớ thương ngậm ngùi,
Lạnh lùng mây xám lưng trời,
Trong hầm mộ tối, Mẹ tôi lạnh buồn,
Rã rời, cát bụi thân đơn,
Âm dương cách biệt, đôi đường tìm đâu,
Chơi vơi, giá buốt sầu đau,
Ngắm nhìn di ảnh, ngút sầu, Mẹ ơi,
Làm sao có Mẹ trên đời,
Bông hồng đỏ thắm đã rời xa lâu,
Giờ cài hoa trắng, tang mầu,
Đời người cõi tạm, đoạn cầu can qua!
Trở về cát bụi, xót xa,
Một thời hương sắc, chưa nhòa Mẹ ơi!
Khúc ca Mẹ hát, lẻ loi,
"Đêm Thu" tiếng Mẹ, một đời trong con,
Buồn sao giọng hát vàng son,
Ngát hương hoa Mẹ, thơm mùi ngọc lan,
Một mình mộ tối, trăng tan,
"Cành sương nặng trĩu" võ vàng, đơn côi,
Nhớ thương Mẹ, nhớ khôn nguôi,
Đêm nay trăng sáng, Mẹ ngời trong con.

Phạm Thị Minh Hưng.

Ghi chú: "Đêm Thu" là tác phẩm của nhạc sĩ Đặng thế Phong.
"Cành sương nặng trĩu", một cụm từ trong bài hát này.

13/5/2012 - Mother's Day -

Saturday, June 2, 2012

Nhớ Buôn Mê Thuột

Ngồi đây thương nhớ... Buôn Mê Thuột
Chốn ấy vơi đầy... bao mến thương
Ngày gặp lại nhau... bạc mái tóc
Kề chuyện ngày xưa... bên mái trường
Rợp mát bên sân... bóng me tây
Hạ gió gọi mây... bụi mù trời
Bụi đỏ mịt trời... buồn mây tím
Đêm mưa rả rích... bao mơ tưởng
Đông lạnh thưa người..., buồn mãi thôi
Sương mù khuất lối... buồn muôn thuở
Ngày đó em đi... bỏ mặc tôi
Giờ đây nhớ lại... buồn mắt tím
Ngồi ngắm cuối trời... bóng mây trôi...

Chợ Lầu 2/6/2012
Nguyễn Thạch



Hùng về Ánh và Hoàng Kim Cư

Hùng forward e-mail của Ánh, một trong những bạn của chúng ta mà Hùng mới bắt được liên lạc.

Ánh ngày xưa nhà ở Khu Độc Lập, sau đó vì chiến tranh nhà phải dời xuống đường Thống Nhất BMT (nay là đường Lê Duẩn). Ánh cũng là một trong những bạn không thể học xong cho hết cấp 3 (ngày xưa ta gọi là Trung Học Đệ Nhị Cấp) mà khoảng giữa năm Đệ Nhị, Ánh phải lên đường tòng quân theo chính sách "đôn quân" lúc bấy giờ (sau biến cố Mùa Hè Đỏ Lửa 1972). Năm 1975, vì là lính không quân Ánh theo được trực thăng bay ra Đệ Thất Hạm đội của Mỹ, lúc đó đậu ở ngoài khơi Vũng Tàu, được đưa qua đảo Guam và sau đó nhập cư vào Mỹ. Hoàng Kim Cư-bạn của chúng ta- cũng gặp tình trạng tương tự.

Hùng bắt được liên lạc với hai bạn thân này nhờ thày Cao Bính cung cấp thông tin. Kể từ ngày đó thỉnh thoảng Cư và Ánh vẫn liên lạc với Hùng qua e-mail và điện thoại. Cư hiện nay là Kỹ Sư Điện tử làm ở hãng, Ánh là Kỹ sư Điện chủ yếu công tác ngoài hiện trường (field service). Điều kiện sống của các bạn khá ổn định, nhưng cũng có đôi chút trăn trở. Vợ Cư bệnh nặng nhiều năm nhưng nay đã thuyên giảm. Cả 2 gia đình đang sống ở Minesota, USA. Các bạn đã chính thức mời Hùng Mỹ du một chuyến. Cám ơn thịnh tình của cả 2 bạn, Hùng sẽ cố gắng thu xếp để có lần còn được nhìn thấy nhau sau bấy nhiêu biến cố.

....

Rất thân mến
Đỗ Thế Hùng

Đôi bạn Lê Thành Tín và Hoàng Kim Cư

Thư Tín gởi bạn Hoàng Kim Cư

Cư thân mến,

Tín rất mừng khi nhận lại mail của Cư, cảm động lắm... Đúng 40 năm Cư và những kỷ niệm về Cư chỉ nằm trong tâm trí của Tín và bạn bè. Hôm qua uống café với Đỗ Thế Hùng, Hoàng Đức Linh, Phạm Đình Đạt cũng nhắc về Cư. Hùng nhớ thủa xưa Cư dạy Hùng bơi Hồ Ông Tỉnh. Lê Đức Vinh thì oan uổng ra đi chẳng gặp được ai. Thắng đúng là Thắng gù, bây giờ là Phạm Công Khanh ở Sài Gòn. Trân, Thạch ở Phan Thiết. Trần Vĩnh bặt tin. Nguyễn Tiến Dũng bệnh mất năm 2001 tại Long Xuyên. Thật đau xót! Trong lúc Dũng hấp hối, Dũng thì thào muốn gặp mình, chỉ nghe rõ được tiếng Dũng nói: "Tín ơi" là tắt lịm. Trong năm đó bà xã mình cũng vừa mất nên không đi đám tang Dũng được, chỉ có Trương Minh Phát "Chệt" dự đám tang Dũng thôi. Bác Hai trai cũng mất năm ngoái.
Cư ơi !

Tại nhà Dũng và Thuận tụi mình có quá nhiều chuyện vui buồn tuồi thơ, không quên được Cư nhỉ! Mình vẫn nhớ cả năm học 10b3, hằng ngày chiều nào Tín và Cư quàng vai nhau cuốc bộ cùng đi học. Lúc nào đi sớm thì hai thằng Nhật lùn nói tiếng "máy" Sanyo, Panasonic, Sony... vòng 5-6 vòng giữa trời nắng oi bùng binh ngã 6 mới đến trường. Cư thường thích mình đóng tướng đi Charlot... Cư thường đàn tưng tưng và hát "mộng dưới hoa, ai về sông tương" nghe day dứt, não não.

Đã ngót 40 năm, bao nhiêu đổi thay... Ngồi viết ngay thư cho Cư mà đầu rối bời kỷ nhiệm làm mình nhức quá. 

Cư thân!
Tín sẽ mail lại sau nhé!

Sẽ gởi số phone của Thuận chiều nay. Chúc mày luôn là Hoàn Kim Cư trong tao.

Chúc Cư và gia đình Khỏe, bình yên thật hạnh phúc.
À, nghe Đ.Thế Hùng nói bà xã Cư bệnh gì đó, giờ thế nào?

Hẹn gặp lại
Thân nhớ!

Letti,bmt



Thư Hoàng Kim Cư trả lời Tín ngày 20/05

Đã nhận được mail cuả Tín. Nhờ nhận được những hình ảnh về chuyến đi Việt Nam của Dung mới thấy được những khuôn mặt của 40 năm về trước. Tín không khác khi xưa là bao nhiêu mình nhận ra ngay, hình như có vẻ nghệ sỹ hơn ngày nào. Có phải năm 74 mình về Sài gòn gặp Tín? Thạch dạo này nhìn giống ông chủ bự nhưng cũng không thay đổi mấy. Trân nhìn y như 40 năm về trước chẳng thấy già đi chút nào. Thắng nhìn rất phong trần, có phải là Thắng gù hay mình nhớ lộn? Còn những bạn khác mình không nhận ra vì khi mình rời THTHBMT vào năm 72 thời đó chúng mình chưa có sinh hoạt với nhau nhiều lắm. Khi đó mình có lẽ có nhiều kỷ niệm với Lê Đức Vinh, Đỗ Thế Hùng và Nguyễn Tiến Dũng, có làm bích báo với Tín và học Judo với Trần Vĩnh, Phát... Các bạn gái thì mình chỉ nhớ có Trương thị Minh Trung vì học chung từ trường Bồ Đề trước khi qua Trung Học THBMT.

Những ngày xưa đó chúng mình còn quá ngây thơ và đơn giản chưa có xuất hiện những thi, văn hào như bây giờ!

Khi nào có dịp Tín cho mình số phone cuả Thuận. Mười hai năm nay mình chưa gọi cho nó, nếu có email càng tốt vì ngoài tình bạn nó là cháu cuả mì nữa đó.

Vài hàng thăm Tín và gia đình, cầu chúc mọi sự tốt đẹp.



Lê Thành Tín viết cho Cư ngày 21/5/2012

Cư ơi!

Hằng ngày mình đi cày vẫn ngang qua nhà Cư đường Quang Trung, lại thường thấy anh Bính tóc bạc phau, đứng thẩn thờ một mình trước cổng nhà như ngóng mong ai, chắc đôi khi... cũng nhớ và nghĩ đến thằng em Cư côi cút tại xứ người với những hối thúc, lo nghĩ mỗi ngày như lời thầy Khánh gởi cho Dzung Trần mới đây, a. Bính mình thấy vẫn khỏe đó Cư, Còn Hương em gái giờ chắc đã là Bà nội, ngoại rồi héng?

Cư thân!

Như đã hứa, mail xong thư cho Cư là mình đến Thuận ngay tắc lự, kiểm minh lại số phone của Thuận để gởi cho Cư ngay đây, mình cũng kể 2 tuần trước Cư có điện cho mình rất lâu cho Thuận nghe, Nghe ra Thuận cũng mừng, giờ đã nối lại với Cư sau thời gian ngắt quãng liên lạc, yên trí nhé Cư, có Cư: Thuận mới đăng nhập email để ngộ với Cư đó, trãi lòng nhau, giờ Thuận cũng sẵn sàng tung hoành nhậu nhẹt với bạn bè nếu có đám nào hú là OK ngay, chứ không ép mình như xưa, mặc cho tuổi già, ai cũng có bệnh, nhưng tích lũy hương vị bạn bè vẫn lý thú hơn... Thuận-Tâm và 2 cháu trai đã lớn bán Nhà Sách như ông Tinh Hoa trước đây, sát rạp Hưng Đạo đường Tôn Thất Thuyết cũ, Thuận vẫn giữ phong thái như xưa, vẫn túc o bế từng dàn Audio, Hi-end,  ai ưa thì bán.
...

Thỉnh thoảng phone cho mình để đấu láo chuyện bạn bè cho sung sướng nghe? 
Sony Bravia HKCu

hìhi

Bye, Phẻ húm
Letti,bmt

Friday, June 1, 2012

Hạ Trắng


                                      Xuân qua Hạ lại về!
                                      Hạ về thêm xao xuyến,
                                      Hạ về thắm nghìn cây!
                                      Nhìn tháng Hạ mây bay...
                                      Hoa phượng khoe sắc thắm.
                                                  xxx
                                      Lũ ve đang nức nở,
                                      Gợi nỗi sầu bơ vơ!
                                      Bâng khuâng vơi vạt nắng,
                                      Tháng năm khó phai mờ.
                                                  xxx
                                      Ta dang tay níu lại,
                                      Chút thời gian bạc màu...
                                      Tà áo bay trong gió,
                                      Đường Phượng đỏ tình sâu.
                                                 xxx
                                      Em đi trên Phượng thắm,
                                      Ta khẽ vuốt tóc mây,
                                      Thoáng mắt huyền ngất ngây...
                                      Ven đường im cỏ dại.
                                                  xxx
                                      Em bên ta ngần ngại,
                                      Khẽ trao tặng cánh hoa...
                                      Ngày mai người đi xa...
                                      Thẹn thùng nụ hôn mới.
                                                  xxx
                                      Miệt mài Em chờ đợi!
                                      Ta khoác mảnh chinh y,
                                      Nắng Hạ vàng phân ly,
                                      Chia tay buồn da diết.
                                                 xxx
                                      Khi xa rồi luyến tiếc,
                                      Thân thương mấy cho vừa...
                                      Lối mòn cũ... người xưa...
                                      Ánh mắt chiều tiễn biệt.
                                                  xxx
                                      Những giây phút dừng chân!
                                      Trên trang giấy chinh nhân...
                                      Vài dòng thơ vội vã...
                                      Mặc con Tạo xoay vần.
                                                  xxx
                                      Từ đó ta dệt thơ...
                                      Nhen bao nỗi bơ vơ...
                                      Nét bút hong nắng Hạ,
                                      Dòng mực sầu nhung nhớ!
                                                  xxx
                                      Một chiều Hạ biên thùy,
                                      Được tin Em ra đi...
                                      Ta mải biệt kinh kỳ,
                                      Sao vội vàng ngăn cách?
                                                  xxx
                                      Một trái phá vô tình,
                                      Mang theo cuộc đời Em
                                      Mang tình ta vời vợi...
                                      Mang tất cả sao đành ?
                                                 xxx
                                      Ta đi trong chiến tranh...
                                      Bỏ giấc mộng chưa thành,
                                      Hai năm sau ghé lại...
                                      Bên mộ Em cỏ xanh...
                                                  xxx
                                      Em đi sao lặng lẽ?
                                      Để lại một mình ta?
                                      Mỗi mùa Phượng nở hoa...
                                      Khơi giọt sầu miên viễn!
                                                 xxx
                                      Ngày đi Em đưa tiễn...
                                      Ngày về không thấy Em...
                                      Cánh Phượng ép nằm im,
                                      Thương... trăm thương ngàn nhỡ!
                                                  xxx
                                      Cô đơn có từ đâu?
                                      Biệt ly vạn nỗi sầu,
                                      Tâm tư đành khép kín...
                                      Dòng lệ đã cạn sâu...
                                                 xxx
                                      Hạ giờ đây đã vắng,
                                      Bao nụ cười năm xưa...
                                      Bao lời nói ngày xưa...
                                      Dư âm vào xa vắng!
                                                  xxx
                                      Bên kia đường bõng nắng,
                                      Nghiêng đổ xuống đường đi...
                                      Tô thêm màu Hạ trắng,
                                      Hạ mang sầu biệt ly??

                                      Quách Lục

Thursday, May 31, 2012

Cuốn phim xưa của Phạm Đình Đạt - Phần 1: Tiếc Của

 Lời phi lộ:  

Kính thưa thầy cô cùng các bạn thân mến. Trong ký ức về thời thơ mộng của tuổi học trò, em cảm thấy mình hạnh phúc vì đã được học tập, được vui chơi dưới mái trường thân thương ngày xưa ấy. Em đã tìm được những thước phim ghi lại bước đường học toán của em. Chất lượng phim không được tốt lắm, nhiều chỗ bị rè... Điều muốn nói của em là em xin mượn cảnh phim đó để được gặp lại bạn bè... để được nói chuyện riêng! Em xin quý thầy cô nhắc nhở rồi phạt em ngay nếu thấy em nói chuyện riêng nhiều quá... Em để hộp phấn ở đây! Xin quý thầy cô cứ ném ạ!

Em xin chân thành mong thầy cô cùng các bạn chia sẻ và giúp đỡ, cũng như bỏ qua những lỗi đáng tiếc của phim khi em quay lại không đúng theo ước muốn.

Tập 1:  TIẾC CỦA


Sân trường đỏ rực một màu hoa phượng. Vắng lặng! Các cánh cửa của hai dãy lớp học đều khép kín. Hai cánh cổng trường cũng được khoá lại. Trên mặt thành tường nối với cổng trường chạy về phía hàng cây muồng có hai học sinh nằm đọc sách... Đó là mùa hè năm 68, tôi học xong lớp đệ thất (6/1). Học bạ ghi môn toán của tôi là kém! kém! Thế là đi học thêm môn toán. Tôi và Vũ Văn Lai (học xong "Nhị thập tứ hiếu" nó được gọi là Lão Lai Tử) đi đăng ký học nhưng bị trễ phải chờ học đợt 2. Mỗi đợt cách nhau nửa tháng. Con đường học toán của tôi coi chừng không được suông sẻ! Chưa học toán nhưng lần đầu tôi biết đến những cuốn sách... đọc vào mê hơn làm toán. Theo sự chỉ dẫn của Lão Lai Tử tôi làm quen đến sách... truyện kiếm hiệp truyền kỳ: Nhất Dương Chỉ! Hay! Loại truyện chưởng này rất nhiều học sinh say mê. Nhưng mê đến mức luyện chưởng ở trong lớp thì không ai qua được sư phụ Hoàng Đức Linh (Linh khều) của lớp tôi. Cái gì đến phải đến! Môn toán năm lớp đệ lục vẫn là kém! và kém!

Năm lên đệ ngũ, có một thay đổi quan trọng trong tư duy làm toán của tôi. Người được tôi ghi dấu ấn vào đời là Đỗ Quang Tâm. Năm ấy, Tâm lên ngồi bàn đầu do mắt hắn bị cận, ngồi sát cạnh tôi ở phía ngoài để nhìn lên bảng cho rõ. Tôi luôn luôn ngồi bàn đầu vì thấp bé. Tôi còn bị gọi là Đạt con. Châu văn Đạt cao to là Đạt cha. Còn một Đạt nữa là Đạt râu nhưng... không thể Đạt râu được?! Vì khi ấy có xuống tắm picsin, khám hết người... lấy đâu ra râu mà đặt tên. Nó được giữ nguyên tên còn do cái tên đẹp: Phùng Tất Đạt! Ngay cái tên cũng dự báo phát tiết ra ngoài rồi! Trong một lần dạo chơi trên mạng, tôi đọc được bài bình thơ Như Thương của nhà văn Xuân Đỗ. Ông ta có khen tranh của hoạ sĩ Đạt. Phùng. Nó đấy! Phùng Tất Đạt đấy! Tôi đã có dịp ghé phòng tranh của nó (lúc đó chưa có quán Văn). Phòng tranh nhỏ hẹp, bừa bãi giấy vẽ cuộn tròn, cái xếp đứng, cái thì nằm la liệt không có trật tự gì cả. Khoảng trống rộng nhất trong phòng là chỗ nó ngồi vẽ. Chỉ có những bức tranh đang vẽ thì sạch, còn xung quanh bẩn khủng khiếp... không có chỗ nào mà không dính màu vẽ. Đáng khen cho mấy bà vợ! Nuôi chồng hoạ sĩ khổ nhọc hơn mấy ông chồng làm thơ nhiều. Nhà thơ lâu lâu còn có bài "Thương vợ" làm an ủi. Còn ông hoạ sĩ thì... không biết đâu!
Mấy năm sau, tôi đến chơi nhà Lê văn Tuấn. Thằng này còn được gọi là "Tuấn râu". Cách đây không lâu, Quách Lục có thơ vui:

                  "Râu ria rậm rạp quanh hàm
                   Bố ngồi một chỗ hổng cần làm cũng dư ăn"

Hai thằng ngồi uống nước tán dóc cười đùa đủ chuyện. Tôi bỗng giật mình khi thấy trên tường treo bức tranh trừu tượng. Ái dà! Tuấn râu biết chơi tranh loại này thì ghê thật! Tôi thì cứ tranh phong cảnh như tranh của Levitan cho dễ hiểu. Loại tranh trừu tượng này đòi hỏi vừa tâm hồn vừa thêm trí tuệ. Màu sắc trong tranh mới là tiếng nói trực tiếp! Tôi hỏi nó giọng thán phục:

  - Mày chơi tranh này có tốn kém không?
  - Tranh của Phùng Tất Đạt đấy!
  - Nó tặng mày hả?
  - Tặng gì mà tặng! Hồi đó nó vứt đầy trong phòng. Đến chơi muốn lấy... cứ việc lấy đem về mà chơi!

Mỗi khi nhớ lại, sao mình không vơ vài tấm thì bây giờ chắc trúng... rồi. Cứ tiếc như... tiếc của!

Bụp!!! Phấn của thầy Nguyễn Giõng nhắc nhở rồi. Không sao đâu! Thầy sẽ cho nợ... Đã nói chuyện riêng với Phùng Đạt rồi thì đây là dịp hay nhất để nói chuyện với thơ Như Thương.
 
Năm ấy, tôi làm tài xế chở anh bạn Lê Văn Chàm ra phi trường Phụng Dực đón bạn Phạm Kim Hương về thăm  lại Ban Mê. Con ngựa chứng sân trường run lẩy bẩy ngồi sau xe tôi hỏi đủ thứ chuyện về cô bạn gái sắp được gặp mặt. Nó đang hỏi "Cối Xay Gió" đấy! Vậy mà nó cứ hỏi! Tôi cứ chạy! Ra đón Kim Hương hôm đó có nhiều bạn tôi không nhớ hết. Có Tất Đạt, Quách Đình Chiến, Anne Tuyết Lan, Huỳnh Văn May, Nguyễn Hữu Quý... Lần đầu tiên tôi biết đến Kim Hương. Mình hạc xương mai. Đi đứng dịu dàng. Mái tóc dài xỏa vai. Nói chuyện nhẹ nhàng. Tôi thấy bạn ấy trẻ hơn tuổi rất nhiều. Khi ghé nhà bạn Chiến, Kim Hương có đem về tặng bạn tập thơ "Đàn cho biển hát" và nói ra nỗi nhớ bông cà phê, hoa dã quỳ... Các bạn có mặt ít nhiều đều quen biết Kim Hương nên chuyện trò thư thái tự nhiên. Tôi hơi ngại nên mượn tập thơ ngồi đọc. Miệng lẩm bẩm thằng yêu thơ ngồi đây không tặng... tặng mấy thằng ấy... đúng để làm kỷ niệm! Mấy ngày sau, Kim Hương tổ chức gặp mặt bạn bè tại quán Văn. Bạn Chàm của tôi có dẫn vợ cùng ra. Nghe kể vui lắm!

Cho đến một đêm ở trong rẫy cà phê nằm nghe "câu chuyện thơ nhạc" do Bích Huyền biên tập từ bài viết của Lê Hữu "Thơ Như Thương, tình yêu, những khuôn mặt". Nghe xong phải thốt ra khỏi miệng là hay quá! Viết hay! Thơ hay! Đọc hay! Nhạc kèm theo cũng hay! Gặp lại Lê Văn Chàm khoe cho nó biết Kim Hương có thơ được truyền thanh nước ngoài phát lên. Như Thương nổi tiếng rồi Chàm ơi! Nó chẳng nói gì. Mắt nó sáng long lanh. Miệng nó cười ngô nghê... Với bản tính hay tò mò về người nổi tiếng, tôi tìm thơ Như Thương đọc... càng đọc càng không dám đến gần, lưỡi như níu lại. Chung quanh Như Thương có các giáo sư, nhà văn, nhà biên khảo... họ nói cho mà thấy! Biết bao trang mạng mời rước Như Thương về vườn thơ của họ. Đành phải ngưỡng mộ từ xa thôi... kính nhi viễn chi!

Nhưng có những bài thơ như buộc mình phải mở miệng cám ơn Kim Hương. Đọc những bài thơ Kim Hương viết về người mẹ thương yêu... tôi đã vô tình không nhận ra bao đêm mẹ của mình cũng nuốt nước mắt vào lòng:

                   "Võng đưa hiu hắt bên thềm
                     Dòng sông lặng lẽ,lòng mềm vọng phu"
                                                       (Gân Guốc Một Đời - Thơ Như Thương)

Thơ Kim Hương cũng mở mắt cho tôi nhận ra cả một tấm lòng của mẹ tôi trong những ngày cơ cực,gian nan:

                    "Đôi vai dẫu có rã rời
                     Làm sao chậm bước nhịp lơi gánh gồng"
                                                       (Tất Tả Đời Mẹ - Thơ Như Thương)

May mắn cho tôi còn mẹ để thấy yêu mẹ tôi hơn:

                    "Còn đâu ôm một vòng tay
                     Còn đâu rờ trán những ngày ốm đau
                     Còn đâu lặn lội cháo rau
                     Còn đâu giọt nước mắt sầu âu lo
                     Còn đâu khuya lạnh nằm co
                     Còn đâu manh áo nhường cho con mà"
                                                        (Mẹ Ơi! - Thơ Như Thương)

Mình cám ơn Kim Hương nhiều lắm!

Hello! Các chàng trai! Cứ việc sắp hàng! Trái tim Như Thương dành hết cho Người Mẹ rồi!

Nghĩ lại ngày đầu gặp Kim Hương bỏ lỡ dịp làm quen... đánh mất khoản rượu mời để khoe với mấy bạn thơ. Nghĩ cũng hơi tiếc... gần gần như tiếc của!.

Bụp! Thầy Nguyễn Giõng lại nhắc nhở rồi! Em biết nếu em nói chuyện riêng tiếp thầy sẽ cho em nợ... thầy chưa phạt ai bao giờ... Hát đi thầy! Hát đi thầy! Thầy dễ mềm lòng trước lời xin của học trò. Ai cũng nhớ đến thầy với bài "Ngọc Lan"... kỳ lạ như tơ vương ma ám. Em nhớ có lần thầy khan giọng phải đi mua kẹo ho ngậm cho đỡ đau họng nhưng khi vui thầy vẫn hát... có bài thầy phải hát lại... bớt xuống cho thầy một hai tông đi! Tiếng hát! Tiếng cười! Tiếng học sinh! Tiếng hồn nhiên! Luôn luôn vây quanh thầy!

Đầu năm nay, tôi cùng với Chàm đi ra thăm Y Long bị tai nạn.Gặp gỡ Huỳnh Văn May và Nguyễn Hữu Quý cùng chúc Tết muộn với nhau. Bạn May kể cho mình nghe chuyện thầy Nguyễn Giõng có về thăm, có họp gặp mặt nhau... không có tụi mày. Lúc thầy mừng tuổi mỗi đứa tờ hai đô thầy có nhắc để dành cho mấy đứa trong Buôn Trấp. Thằng Kỳ! Thằng Đạt! Thằng Chàm!

Ôi! Thương thầy quá đi! Nhưng em nhớ thầy thì ít. Nhớ hai đô thì nhiều! Rõ ràng của mình bị mất thì phải... tiếc của rồi!

     (Hết tập 1).