Sunday, February 14, 2016

CHÚC TẾT THẦY TRẦN HỮU THỌ


 Cả nhóm chờ nhau trong quán cà phê đường Hoàng Diệu

 Tặng nhau một chút hương yêu.

 Nhóm chuẩn bị đến nhà Thầy Thọ.

 Thầy bị tê liệt nhiều năm không tự đi đứng được.

 Thầy chiêu đãi học trò kẹo "Xô Cô La".


Trước sân nhà Thầy Thọ.

Saturday, February 13, 2016

Hên Xui May Rủi

Cựu học sinh Trần Thị Dung gửi biếu tôi cuốn Đặc San Kỷ Yếu Đại Hội 60 Năm THBMT và mới đây ngỏ ý cho tải lên mạng của nhóm thbmt74 bài tôi đã gửi đăng vì nhiều cựu giáo chức và cựu học sinh cũng không có Đặc San. Tôi nhận lời nhưng thay đề bài và kèm hình ảnh cho phù hợp với tiết Lập Xuân Bính Thân.

*

Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Saigon năm 1963, tôi chỉ chọn một nhiệm sở là Ban Mê Thuột, thủ phủ của tỉnh Darlac. Khoa trưởng hỏi với thứ hạng thi ra trường không thấp sao lại chọn nơi khỉ ho cò gáy. Tôi thưa hai tháng trước khi đỗ Tú Tài Toàn Phần tôi đã đi làm thông dịch viên kiêm dậy tiếng Việt cho Đoàn Tình Nguyện Quốc Tế (International Voluntary Services – IVS) phục vụ trong ngành Nông Lâm Súc ở đó từ tháng 4/1958 đến tháng 8/1960 nên tôi rất có cảm tình với cư dân tứ xứ và đã thích nghi với phong thổ địa phương. Khoa trưởng bảo nếu vậy ông sẽ khuyến nghị Nha Trung Học chấp thuận gấp, chắc không ai tranh chỗ.

Chuẩn bị lên đường thì nhóm đồng môn nối khố hùa nhau chọc quê “thằng họ Bùi không có ô vô rừng hung lắm cũng chỉ đủ sức ngó các em sơn nữ tắm suối được thôi!”. Anh bạn hàng xóm hơn tôi 4 tuổi, Cao học Luật, rất tinh tường chuyện thế sự, gật gù phán mi tính lên xứ Bụi Mù Trời để làm bàn đạp tiến về Saigon hoa lệ làm ông lớn hỉ? Khó lắm quân tử Tàu ơi. Thời buổi ni, không ma giáo thì khôn hồn nghe tau yên phận giáo làng cho con em Kinh Thượng được nhờ. Lần nào bị chọc quê tôi đều khôi hài trả đũa là chờ đấy, ngày tớ xuống núi ngồi xế mui trần [xe hơi hạng sang, mui mở tự động] với một nàng sơn nữ ngực nở mông nẩy phom phom trên đường Tự Do [nay là Đồng Khởi] thì các cậu chỉ có nước hít khói cho đỡ thèm.     

Dậy học được 3 niên khoá thì chánh quyền quân nhân tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến cho nền Đệ Nhị Cộng Hoà. Tôi nộp đơn ứng cử. Nghĩ tới lời thánh phán của anh hàng xóm sinh viên trường Luật -hai lần bị đánh rớt kỳ thi vấn đáp ra trường vì dám cãi lý với giám khảo- tôi tin sẽ được nhiều phụ huynh học sinh ủng hộ nhờ dậy học tận tâm, coi và chấm thi tuyển vào Đệ Thất [lớp 6] rất nghiêm túc mà còn khởi xướng nhiều sinh hoạt hiệu đoàn và công ích trong thị xã và một số Buôn Thượng thì cần gì phải ma giáo khi đây đúng là dịp dân cư toàn tỉnh Darlac thực thi dân chủ bầu hai dân biểu về Saigon giúp soạn thảo Hiến Pháp mới.

Nộp đơn tới cả tháng mà vẫn chưa thấy tên trong danh sách ứng cử viên, tôi thắc mắc thì nhân viên phụ trách bảo tìm gặp chánh án toà sơ thẩm là trưởng ban bầu cử mà hỏi. Đến trụ sở tòa án trên đường Thống Nhất, chánh án cho gặp riêng và bảo ủy ban bác đơn vì có mấy nguồn tin mật báo tôi thân Cộng. Tôi xin được nghe chi tiết. Ông ấy nghiêm giọng hỏi nhiều lần tôi quả quyết ở mấy hàng cơm tháng quanh chợ trước sau Việt Cộng tất thắng phải không. Tôi nhận có nói như vậy nhưng tôi luôn luôn thêm câu “nếu bên ta cứ đảo chánh liên miên và các ông to bà lớn cứ tham nhũng, lạm quyền tràn lan”. Ông chánh án im lặng một hồi rồi bảo sẽ cho ghi tên tôi vào danh sách bổ túc.     

Mấy ngày sau ra trụ sở xã Lạc Giao, tôi nhớ hình như các ứng cử viên được nhiều cử tri xếp hạng “nặng ký” là Nguyễn Văn Chi, trưởng Ty Tiểu Học; Võ Văn Mẫu, hiệu trưởng trường Hưng Đức; Trần Vịnh, quân nhân Việt  Nam Cộng Hòa; Bùi Dương Chi, công chức Bộ Quốc Gia Giáo Dục.


Trước 1975, đây thuộc khu hành chánh xã Lạc Giao.

Theo điều lệ, ủy ban bầu cử sẽ in cho mỗi ứng cử viên 5.000 (?) tờ cổ động phát tay và vài chục bích chương. Cấm không ai được in thêm. Ứng cử viên phải nộp đúng thời hạn phần giới thiệu nhân thân, hình mới chụp và biểu tượng để in trên bích chương, tờ cổ động và lá phiếu. Ông Chi chọn “Cái Gùi”; ông Mẫu chọn “Con Voi”; anh Vịnh chọn “Người Thương Binh”; tôi chọn cái “K’Ga” [dao rừng của đồng bào Thượng]. Tôi nhờ thầy Trần Đắc Hiền dậy Việt Văn kiêm huynh trưởng Hướng Đạo, có hoa tay vẽ giùm biểu tượng.

1965. Bích họa do thầy Trần Đắc Hiền vẽ. Giữa tên “Tony” và “Chi” có dấu chấm.
Thư viện nằm trong sân trường, góc Hùng Vương-Bà Triệu. Hè 74, đập bỏ để xây thêm phòng học.

Theo tôi, lợi thế chính của mỗi ứng cử viên như sau:
  • Ông Chi trưởng ty tiểu học được lợi thế vì các quận đều có trường tiểu học. Một số làng và Buôn ở vùng xa cũng có một, hai phòng học. Nghe nói ông được nhiều thầy Phật giáo ủng hộ.
  • Ông Mẫu nghe nói được nhiều linh mục Công giáo ủng hộ. Khi tôi vận động tranh cử ở Buôn Alê A, Alê B, Ea Tul, Kotam, Kosier, ...các già làng nói người Thượng rất thích “Con Voi”.
  • Nhiều quân nhân và công chức người Kinh bảo tôi họ sẽ bỏ phiếu cho Trần Vịnh vì anh xuất thân Quốc Gia Hành Chánh và đã đi lính. Tôi nhớ hai lần đi vận động chung do ban bầu cử tổ chức anh Vịnh đều chống nạng.
  • Tôi tin không ít phụ huynh học sinh Kinh sẽ bỏ phiếu cho tôi vì mấy lý do đã kể ở trên. Đối với phụ huynh học sinh Thượng tôi cũng nghĩ vậy vì tôi quen biết khá nhiều và thường thăm hỏi con em họ ở ký túc xá của trường Trung Học Ban Mê Thuột, Sư Phạm Cao Nguyên và Kỹ Thuật Y’Jut . 

Ngày bầu cử là 11 tháng 9, 1966 -cách đây 50 năm- nên trước đó ít lâu ứng cử viên quân nhân, công chức phải nghỉ giả hạn không lương. Tôi tháng nào xài hết tháng đó. Có lần còn phải nhờ một học sinh lớp lớn nhất trường -hiện ở Quận Cam, nguyên Hội Trưởng Hội Không Quân Nam California và Hội Cựu Học Sinh THBMT- đi cầm đồng hồ lấy tiền mua thuốc lá Winston và bao  học sinh Thượng học giỏi đi xem chiếu bóng. May mắn trong thời gian này tiền cơm nước được ông anh chu cấp. Nhà ở đối diện cổng trường là của thầy dậy Pháp văn Nguyễn Văn Lễ nhờ tôi trông giùm vì ổng phải đưa vợ con về Saigon kiếm chỗ tạm trú sau khi có giấy thuyên chuyển.

Ngoài hai buổi tiếp xúc cử tri do Ban Bầu Cử tổ chức cho tất cả ứng cử viên ở rạp chiếu bóng Tường Hiệp và làng Hoà Bình [nay là Hoà Thắng], vận động tranh cử trong thị xã thì tôi đi bộ và xe đạp. Ở các khu lân cận, tôi đi xe lam [xe Lambro 3 bánh, Ý chế tạo, chở được cả chục khách]. Những nơi xa quá, tôi nhờ mấy học sinh có xe gắn máy hay những em nào cuối tuần về ở với gia đình phát giùm tờ cổ động. Phụ huynh cũng có mấy người tình nguyện giúp đỡ. Vì tài chánh eo hẹp, tôi không vận động tranh cử ở một số thị trấn, Buôn, làng. 

Đã vậy, tôi còn bị lừa. Chuyện như sau: một hôm có người gõ cửa tìm gặp về việc vận động tranh cử ở những nơi xa như Buôn Hồ, Phước An…. Thấy khách trang phục chỉnh tề, dáng dấp chững chạc và tự giới thiệu là Đại Diện địa phương của Dân Xã Đảng nên tôi trân trọng mời vào. Sau mấy câu xã giao, ông ta khen tôi là nhà giáo có thiện tâm làm các việc công ích và ăn nói lưu loát, xứng đáng góp mặt tại diễn đàn quốc hội vì vậy ông muốn hỗ trợ. Ông ấy mào đầu tôi có hai điểm rất yếu kém: một là bị cử tri có thể là cổ động viên ngầm của đối thủ hai lần cáo buộc tôi là “Xịa” [tình báo Mỹ] và lấy tên lai Mỹ “Tony Chi” nhưng tôi đã cải chánh hoàn toàn không thuyết phục; hai là tôi không có gà nhà hỏi mớm và “cho nước” [vỗ tay tán thưởng] đồng thời chất vấn và nếu cần thì bôi bác đối thủ. Nghe tới đó, tôi biết phải nhờ ông này giúp đỡ trừ vụ bôi bác. Về điểm tên lai Mỹ, tôi giải thích trong thư viện ở trường, dưới hàng chữ ghi các lớp tham gia xây cất là tên ba người góp nhiều công sức: Roger Sweeney (tình nguyện viên canh nông Mỹ), Tony (chủng viện sinh Êđê), Chi. Sau mỗi tên có dấu “chấm” nhưng chắc ai đó cố tình ghép thành “Tony Chi”. Tại thời điểm đó, bị gán là “Xịa” và lấy tên lai Mỹ mà ra ứng cử Quốc Hội thì chắc chắn sẽ mất nhiều phiếu. Tôi khẩn khoản nhờ hễ có dịp xin ông cải chánh. Về điểm cần có gà nhà, tôi dứt khoát chỉ muốn để cử tri chất vấn cho trung thực. Ông khách lắc đầu nói đã ra tranh cử mà lại “khí khái xằng” và không có cổ động viên toàn thời gian thì rất khó đắc cử. Ông còn khuyên tôi một là in thêm tờ cổ động vì 99% dân quê và người Thượng sẽ chỉ nhìn hình và xem biểu tượng rồi bỏ phiếu. Tôi từ chối vì làm vậy trái luật bầu cử. Hai là phải mướn nhiều cổ động viên Kinh, Thượng. Tôi nói ở thị xã và các buôn làng lân cận tôi đã có một số học sinh và phụ huynh tình nguyện nên chỉ cần ông giúp ở các vùng xa. Ông ta nhận lời giúp không công nhưng nhấn mạnh tôi phải mướn cổ động viên, càng nhiều càng thêm triển vọng đắc cử. Sau đó, ông ta hỏi tôi tính bỏ ra bao nhiêu tiền để ông lo cho những việc tối cần và cấp bách này. Tôi không nhớ trả lời bao nhiêu nhưng ông ta nói phải có gấp cả chục lần số tiền đó mới tàm tạm đủ. Tuần tới ông ta sẽ ghé lại xem tôi quyết tâm đến đâu. Trong khi chờ đợi, ngay chiều và tối hôm đó, ông ta sẽ phát giùm vài chục tờ cổ động cho anh em Dân Xã Đảng ở quận Buôn Hồ. Mấy ngày kế tiếp, tôi chạy ngược chạy xuôi vay mượn khắp nơi được một khoản tiền gần bằng sáu tháng lương. Hôm đến xem tôi quyết tâm đến đâu qua số tiền tôi có trong tay, ông ta than eo hẹp quá nhưng nể tình tôi là người có lòng với cộng đồng, ông không ngại khó khăn. Đếm và nhận tiền xong, ông ta nói còn bao nhiêu bích chương và tờ cổ động đưa ông ta hết. Tôi đưa gần hết, chỉ giữ lại vài chục tờ.  

Sau ngày thất cử, vài học sinh có gia đình ở các nơi xa biết chuyện trên mới kể mấy cuối tuần về thăm nhà trước ngày bỏ phiếu, chẳng thấy bích chương và tờ cổ động phát tay của tôi ở đâu cả. Hỏi cha mẹ thì không ai biết thầy Chi ra ứng cử. Một phụ huynh ở Ban Mê Thuột chuyên bán sỉ giầy dép cho những tiệm bán lẻ ở các thị trấn cũng không thấy bích chương và tờ cổ động nào của tôi. Bà ấy nói thôi rồi thằng chả lấy tiền của thầy còn bích chương và tờ phát tay chắc nó rục thùng rác. Nếu thằng chả còn chút lương tâm đưa cho những người bán xôi lề đường và những sạp thịt cá trong các chợ trước ngày bầu cử để họ gói xôi, gói thịt cá thì thầy dám được thêm cả trăm phiếu.

Cuối tháng 8, đầu tháng 9, gần ngày bầu cử, có hai vụ việc làm tôi băn khoăn.Vụ thứ nhất là một học sinh lớp Đệ Nhị, ở ký túc xá, nói có mấy người Thượng muốn gặp. Nếu tôi bằng lòng thì sẽ có người đón nhưng phải giữ kín. Tôi đoán vụ này liên quan đến việc tranh cử nên hỏi ngày và nơi sẽ gặp? Em trả lời không biết, ngày nào người ta đến đón thì thầy đi, chắc vào buổi tối. Tôi bằng lòng. Mấy tối sau, có người đi xe gắn máy đến đón. Tôi hỏi tên, anh ta nói tên em học sinh Thượng. Tôi yên tâm lên ngồi đằng sau. Ra khỏi thị xã, xe chạy vào các đường đất nhỏ, vòng vèo, không đèn đóm, cỡ nửa tiếng sau mới tới một nhà sàn hẻo lánh, không biết ở Buôn nào. Lên thang bước vào, quanh bếp củi lửa bập bùng tôi thấy bốn người ngồi gần nhau. Nghe lời chào và mời ngồi bằng tiếng Kinh rất sõi, tôi ngồi xuống bên đối diện. Một người thay mặt nói họ biết về tôi qua học sinh, giáo sinh và công chức Thượng. Ai cũng nói tốt nên họ dự tính kêu gọi đồng bào Thượng bỏ phiếu cho tôi. Tôi mừng nhưng rất băn khoăn vì chắc họ là FULRO [Front Unifié pour la Libération des Races Opprimées = Mặt Trận Thống Nhất Giải Phóng Các Sắc Tộc Bị Áp Bức] (*). Tôi cảm ơn và hỏi họ mong đợi gì ở tôi. Người đại diện nói nếu đắc cử, tôi phải đòi ghi vào Hiến Pháp rằng Cao Nguyên Trung Phần [Tây Nguyên] là của các sắc tộc Thượng và phải được tự trị. Tôi nói lảng ra là tôi chả có chân trong đảng phái nào, một mình không làm nổi việc lớn đó. Ông đại diện nói biết chớ nhưng mới đầu chỉ cốt gây tiếng vang trên diễn đàn quốc nội. Sau đó sẽ vận động các cảm tình viên Mỹ, Pháp đưa thỉnh nguyện thư ra Liên Hiệp Quốc. Né tránh không được mà thâm tâm cũng không đồng ý nên tôi không chấp nhận điều kiện này với lý do nếu Cao Nguyên Trung Phần tự trị thì các cường quốc sẽ có thể chia cắt Việt Nam. Họ im lặng rồi nói chuyện với nhau bằng tiếng Thượng. Tôi không hiểu nhưng có cảm nhận là họ không hài lòng. Tôi chào từ giã. Ông đại diện kêu người đưa tôi về.

Vụ thứ hai là khoảng đầu tháng 9, thiếu tá phó tỉnh trưởng nội an có con học ở trường ghé thăm. Ông ấy nói trung tá tỉnh trưởng rất có thiện cảm với tôi phần vì tôi dậy học được tiếng tốt, phần vì nhiều lần tôi đã giúp thông dịch khi ổng tiếp đón các phái đoàn Mỹ đến thăm Darlac mặc dầu toà tỉnh có sẵn một hạ sĩ quan phụ trách công việc này. Ông phó khuyên tôi nên đến xin ổng hỗ trợ. Đồng ý thì ông phó sẽ đưa tôi vào tư dinh. Tôi cảm ơn và nói tôi không muốn phiền trung tá. Thực tâm tôi muốn nói tôi không thể muối mặt đi cổng sau xin tỉnh trưởng “hỗ trợ” nhưng nghĩ bụng nhỡ ông phó định giúp đỡ không vụ lợi mà tôi lại gạt bỏ thẳng thừng kiểu “Quân tử Tầu” như vậy thì nhẫn tâm quá.

Tú Xương than “Đệ nhất buồn là cái hỏng thi”. Khi tôi rớt Tú Tài phần I thì quả đúng vậy. Lần này, sau khi có kết quả kiểm phiếu, tôi thấy thất cử buồn hơn nhiều. Đã vậy lại còn mất tiền, mất phiếu vì ngờ nghệch, cả tin nên bao nhiêu giấy tờ dính dáng đến vụ tranh cử dân biểu tôi gửi hỏa tốc cho Táo Quân hết, kể cả mấy tờ cổ động phát tay có hình tôi mà một cô giáo đã khen trông như “Áo Len Đầy Lông” [Alain Delon, tài tử cinéma Pháp, nổi tiếng và rất đẹp trai].         

Rất may, sau ngày có kết quả bầu cử [ông Chi trưởng ty và ông Mẫu hiệu trưởng đắc cử], thầy giám học Cung Kim Trạch ghé qua an ủi và bảo sẽ xếp thời khóa biểu với số giờ phụ trội tối đa để hết nghỉ giả hạn không lương tôi có thể đi dậy lại ngay cho khuây khỏa và sớm trả xong nợ. Nằm không mấy tuần, buồn ơi là buồn, lắm lúc nghĩ quẩn, giá mình đừng “khí khái xằng” biết đâu giờ này đang đi chào đồng nghiệp, tạm biệt học sinh, chuẩn bị hành trang về Saigon gặp lại mấy thằng bạn đồng môn nối khố cho chúng biết tay thì “đã” biết bao.

Một sáng, vẫn chưa được dậy học lại, tôi ra sân trước ngắm học trò nhốn nháo xếp hàng vào lớp thì có một nữ sinh Thượng ở phía thung lũng cuối đường Bà Triệu đi tới đưa tôi một tờ giấy mầu xanh lá cây gấp đôi, bên ngoài đề “Mr. Chi”. Mở thư, tôi thấy hai hàng tiếng Anh viết theo dạng thơ, đại để là “Hãy kiên trì, còn nhiều cơ hội khác. Nắng sẽ ấm, hoa sẽ nở, chim sẽ hót”. Nhìn chữ ký tắt “D” như bướm bay, én lượn, tôi biết là của Miss Diana D. Gardiner, thành viên đoàn IVS, ở một mình trong Buôn Alê A. Hân hoan và cảm động, tôi cầm thư vào nhà đứng đọc, ngồi đọc, nằm đọc, ra đọc, vào đọc, càng đọc càng hưng phấn vấn vương, quên bớt nỗi buồn thất cử, quên bẵng cả trường lớp học trò. Quá trưa, đói bụng, tôi nấu tô mì gói. Mê mải đọc thư đến nỗi mì cạn hết nước, cháy khét lẹt nhưng tôi ăn vẫn thấy ngon miệng, ấm lòng.

1967. Miss Diana Denny Gardiner, tình nguyện viên ngành dinh dưỡng.

Kẻng đánh các lớp chiều vào học tôi mới rảo bước ra phố chợ mua giấy viết thư cảm ơn. Tôi cố múa bút nhưng chữ viết càng như gà bới, không thấy “nét bút đa tình lả lơi” đâu cả. Đến tờ giấy cuối, đành phải viết kiểu chân chỉ hạt bột. Ký tên xong, tôi thêm phần Tái Bút mong sớm gặp lại vì mấy tháng qua bận bịu liên miên. Cầm thư sang ký túc xá dành cho học sinh Thượng, tôi đưa tiền nhờ một học sinh đi xe lam đến Buôn Alê A trao cho cô Diana và dặn nếu cô không có đó thì gửi hàng xóm, lúc về nhớ ghé nhà thầy, thầy đưa thêm tiền mua sách vở.    

Bẵng đi gần ba tháng không thấy động tĩnh gì. Tôi bớt vấn vương tơ tưởng vì phải dậy nhiều lớp. Bỗng trước lễ Giáng Sinh vài ngày, Diana đến nhà thăm lúc cuối chiều. Tôi mời ra quán Souri Blanc uống bia. Chủ quán này là người Pháp, hầu hết khách ăn uống là giới Tây đồn điền và Tây Pieds noirs ở xứ Algérie chạy sang. Trong khung cảnh quán xá biên thùy, trong bầu không khí Giáng Sinh ấm áp, chúng tôi cười nói miên man nên tiện thể ăn cơm tối ở đó luôn. Lúc chia tay, Diana sực nhớ sáng sớm ngày 24 phải đón máy bay dân sự Mỹ Air America về Saigon họp mặt IVS. Diana đề nghị sẽ đến nhà tôi rồi chở nhau bằng xe Yamaha -2 ống “bô”, 100 phân khối- ra phi trường L19 và nhờ tôi mang xe về nhà giữ giùm đến hết Tết Dương Lịch. Mở cờ trong tim, tôi nói có thói quen dậy sớm đi bộ, để tôi đến đánh thức rồi cùng ra phi trường. Diana bằng lòng.

Trước 1975, đây thuộc khu vực phi trường quân sự L19.

Phi trường quân sự L19 khi đó nằm theo lộ đường từ Cây Số 3 về hướng Cột Đèn 3 Ngọn,
bây giờ là đường Nguyễn Chí Thanh.

Phi đạo L19 nằm gần Trung Học Ban Mê Thuột nên mỗi khi máy bay
-nhất là trực thăng- lên xuống trong mùa khô thì bụi đất đỏ bay vào tận các phòng học.

Sáng 24/12 trời còn mờ sương giá buốt, tôi đã áo quần chỉnh tề đi bộ gần 6 cây số từ nhà đến Buôn Alê A. Dọc đường tôi bẻ trộm một cành hoa làm quà tặng Giáng Sinh. Tới nơi, Diana nói đã sẵn sàng lên đường. Lấy cớ mỏi chân, tôi ngồi đằng sau, tay giữ va-li, tay ôm chặt eo, môi áp sát má chỉ đường cho Diana đến quán bánh cuốn nóng Thanh Hà (**) ăn điểm tâm và uống cà phê trước khi ra phi trường L19 đón tầu bay. Lúc tạm biệt, tôi thì thầm từ nay gọi L19 là Love1966 để ghi nhớ buổi sáng cuối Thu này. Thân nhau từ đó. Gần một năm sau, phải lòng bén hơi, tôi không những hết buồn thất cử mà còn sung sướng được làm ông Dân Biểu hụt. 

Tết Dương Lịch 1-1-1995. Thầy Hyupp đãi rượu cần ở nhà người bà con.
(Vòng từ trái) Lưng chủ nhà, các thầy Hyupp, Lô, Trạch, Nam, cô Trâm, tài xế, cô Diana.

Con gái của thầy cô Hyupp, của ông bà chủ nhà và của thầy cô Chi.

Gia đình chúng tôi đi thăm các CHS người Việt gốc Mường ở làng Hoà Thắng.

(Từ bên phải) Cháu trai, CHS Bùi Thị Mừng, tôi và Luyến.


Thế mới biết “trong cái rủi, có cái may; trong cái xui, có cái hên”. Các cụ ông, cụ bà ở khắp nơi mà đã phán thì đúng y chang. Hay thiệt!  

Bùi Dương Chi
THBMT 1963-74.

Chú thích:

*Một phái Fulro chủ trương thương thuyết, một phái chủ trương bạo động võ trang chống lại chánh sách của chánh quyền VNCH đối với người Thượng. Một sĩ quan Lực Lưọng Đặc Biệt  thời đó cho biết Fulro đã bất thình lình tấn công một đồn quân VNCH, giết hơn hai chục binh sĩ. Sau 1975, FULRO bạo động võ trang đại quy mô chống Nhà Nước Cộng Sản trên Tây Nguyên và vài nơi dọc biên giới Campuchia-VN cho tới năm 1992. (http:// vi.wikipedia.org).
** Cuối tháng 12/1994, tính từ 1966 là khoảng 28 năm sau, chúng tôi và con cái về Saigon rồi lên thăm BMT. Quán bánh cuốn Thanh Hà đã đổi địa điểm nhưng bà chủ quán -cũng là một cựu phụ huynh học sinh- vẫn tươi cười nhận ra cặp khách quen ngày nào.

Friday, February 12, 2016

THẦY GIÕNG VÀ BẠN QUANG NINH.


 Mồng 5 bạn Quang Ninh mời Thầy trò đến "TÚP LỀU LÝ TƯỞNG" của bạn .

 "Thằng bé âm thầm ôm thùng bia nhỏ..." Mấy anh ỷ lớn bắt ép tui , 
tui méc Thầy cho mà xem.

 Thầy tặng cho bạn Ninh chai "DÔN NỜ BỜ LÁC LANG BEN".

 Theo dấu chân Thầy và anh chàng đẹp trai với cái túi đựng "ai phôn" mi ni.


 Thầy "Khui tem" chai rượu.

 Một bữa trưa đãi khách của chủ nhà thật "Đạm bạc"...

Những bạn trúng...giải xổ số của Thầy.

Dưới cội Sung già trước khi chia tay để  "...Vui vẻ về với vợ..."

THẦY TRÒ ĐI LÀM TỪ THIỆN.


 Thầy trò tặng quà xuân cho hội người khiếm thị tại xã Ea- Tling, tỉnh Dak Nông.

 Quà Xuân được đưa tận tay của mỗi cá nhân.

 Cả nhóm cùng chia quà Xuân.

Một người khiếm thị đại diện cho hội nói lời cảm ơn Thầy trò.

THẦY GIÕNG VÀ BAN MÊ: PHÓNG SINH MỒNG 5 TẾT



 Thưởng thứcCà phê "Bồn" buổi sáng trước khi đi từ thiện.

 Nhóm CHS BMT và CHS Bán Công tháp tùng Thầy đi phóng sinh mồng 5 Tết

 Tự do !!!

 Những sinh vật sống dưới nước được thả xuống dòng sông (khu vực cầu 14).

 Hơi choáng một chút nhưng...chúng đã được tự do.

 Những chú Ếch được nuôi kinh doanh chưa một lần được biết về dòng sông.

 Ông lái đò giờ đây "chưa già lắm"...vẫn thấy lòng sống lại tuổi đôi mươi..

 Thầy trò vừa hoàn thiện xong công việc phóng sanh.

 Chụp thêm tấm nữa cho thỏa chí thục nữ.

 Ngạc nhiên chưa ??

 Thầy trò từ giã bến sông để trở về tiếp một nhiệm vụ mới.


Thursday, February 11, 2016

Những Người Thầy và Những Cánh Hoa Tình Bạn

Tôi về nhận nhiệm sở tại trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột cuối năm 1974. Khoảng giữa năm đó, vợ tôi rời trường, gác ước mơ vào giảng đường đại học sang một bên, bước chân vào đời bắt đầu cuộc mưu sinh. Thế là giữa hai chúng tôi chênh nhau một “khóa đại học”. 

Nhóm bạn bè khóa 1974 của vợ tôi thường tổ chức họp mặt, nhất là những lúc có các thầy cô giáo cũ từ nước ngoài về thăm quê. Thỉnh thoảng, tôi cũng tham gia với các bạn, nhưng nhiều lần tôi tránh mặt vì tôi hiểu những lần gặp lại nhau của những nhóm bạn bè cũ đã ở tuổi trên dưới 60 thì không chỉ có chung vui niềm vui hội ngộ mà còn là dịp để đùa vui, thậm chí là trêu chọc quậy phá nhau khi cùng ôn lại những kỷ niệm thời còn đi học. Và tôi muốn vợ tôi được vui hết mình, chơi hết mình cùng bạn bè, thầy cô cũ. Nhưng cũng có vài lần tôi đã dự cùng nhóm bạn này và đôi lần trong số đó đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi.

Nhớ có lần sau Tết Nguyên Đán cách đây cũng hơn chục năm khi tôi đang cùng các học trò lớp 12 Chuyên Anh (1987) uống cà phê ở một quán khá nổi tiếng ở Ban Mê, thì nhóm bạn 1974 của vợ tôi cùng vài thầy cô giáo là giáo sư của trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột ngày xưa kéo nhau vào. Thấy trong số đó có hai ba thầy cô cũng từng dạy cùng trường trước 1975, tôi chủ động sang chào và ngồi chơi một lúc. Một trong các giáo sư quay sang hỏi nhỏ tôi: “Sao hôm kia không thấy ‘thầy Hải’ đến dự họp mặt với khóa 1975?”. Tôi hơi bất ngờ. Mấy hôm trước có việc đi ngang khách sạn Đam San, thấy nhiều học sinh cũ của trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột tụ tập, nhưng tôi không chú ý lắm nên không biết có cuộc họp này, lại không ngờ có các giáo sư của trường ở xa về, đông vui như thế. Tôi nhỏ nhẹ thưa với giáo sư ấy: “Dạ, rứa à? Em không thấy có ai báo nên không biết mà đến dự ạ.” Vị giáo sư cười bảo: “Tưởng ‘thầy’ đương chức đương quyền nên ngại gặp anh em mình!”. “Trời đất!” tôi kêu thầm, không biết giáo sư ấy đang nói đùa hay nói thật, nhưng tôi không nghĩ là vẫn còn một khoảng cách trong suy nghĩ giữa các đồng nghiệp đã phải chịu khổ sở mấy năm trong trại cải tạo với những thầy cô giáo được “lưu dung” như tôi. Để làm dịu căng thẳng, tôi nói vui với vị giáo sư ấy: “Dạ, khi về trường em không được dạy lớp 12 của khóa ni. Sau khi chuyển khối trung học đệ nhất cấp đi và nhập khối đệ nhị cấp của các trường tư thục về trường mình để thành lập trường cấp 3 Buôn Mê Thuột, thì các giáo sư tiếng nước ngoài tụi em “mất dạy” vì được phân về phòng học vụ giúp Ban Đại diện trường nhận hồ sơ, sắp xếp các lớp học. Hình như là khi thông báo thi tốt nghiệp có môn ngoại ngữ nên em có ôn tập cho một hai lớp chi đó mấy buổi về ngữ pháp thôi. Chắc vì không được trực tiếp giảng dạy khóa chuyển tiếp ni, nên các em không mời thôi, chứ có chi mà phải ngại.” Tôi cũng hơi chạnh lòng, nhưng lòng chợt dịu lại khi nhớ một ý trong câu trả lời đầy khẳng khái của thầy Hiệu trưởng LVT với một cán bộ giáo dục cách mạng trong buổi họp cuối cùng trước khi giải thể trường Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột: “ … các thầy, cô giáo nếu làm đúng chức năng của mình thì dù có phục vụ cho chế độ nào cũng không có gì phải hổ thẹn, không có gì để cảm thấy mình có tội để được tha thứ…”. Mấy hôm sau, các anh chị cựu học sinh (hình như khóa 1967 hay 1968 gì đó) tổ chức họp chào đón giáo sư ấy, không hiểu sao các anh chị lại gọi điện mời tôi đến dự. Một vài người trong số các anh chị đó tôi đã có vinh dự quen biết, nhưng nhiều người thì lần đầu tiên tôi có dịp gặp mặt. Và chúng tôi đã có một đêm gặp gỡ với nhiều kỷ niệm không thể nào quên … “bên cầu biên giới, tôi lặng nghe dòng đời, từ từ trôi, sông nước xa xôi, mây núi khắp nơi không tỏ một đôi lời …” âm thanh du dương và lời ca bi tráng của bài hát ấy và khuôn mặt nghiêm nghị nhưng giọng nói trầm ấm oang oang của giáo sư ấy vẫn vang vọng trong tôi mỗi khi tôi nhớ đến buổi tối ấm cúng ấy.

Một lần khác, chỉ mới năm ngoái đây thôi, tôi lại được dự một chuổi buổi họp mặt của nhóm bạn 1974 này với thầy Lê Viết Lâm. Những ngày đầu lơ ngơ ở phố núi “buồn muôn thuở” này, gia đình anh chị Lâm-Thủy là một trong những gia đình “Huế kiều” đầu tiên tôi được ghé thăm. Anh không chỉ là bạn đồng trang lứa với các anh con bác tôi ở Huế mà còn là một thành viên gia đình Phật tử do ba tôi hướng dẫn. Sau 1975, tôi chỉ còn biết tin anh chị qua người con gái học lớp tôi dạy. Một lần, người bạn thời đại học từ Pleiku ghé Ban Mê Thuột chơi, rủ tôi qua thăm một người bạn khác từ Huế vào tại một căn phòng tập thể dành cho giáo viên của một trường cấp 1 gần trường. Tưởng ai, té ra lại là chị Thủy. Sau này khi tôi chuyển về Cao đẳng Sư phạm, lại cùng làm việc với một cô em khác của chị Thủy. Vì vậy, khi nghe vợ nhắc “Thầy Lâm hỏi thăm anh và dặn mai nhớ đưa anh đến quán Văn uống cà phê và gặp vợ chồng Thầy” thì tôi thấy chẳng còn lý do gì để từ chối được. Và tôi cũng đã có một buổi sáng đẹp với nhóm bạn 1974 của vợ mình chung vui tiếp đón thầy giáo cũ. Và tôi đã được uống ly cà phê thơm ngon ấm tình bè bạn, nghe tiếng hát “mộc” đậm nghĩa thầy trò theo dòng phối âm trên máy tính xách tay của bạn Thanh Hải (Bích Toàn), ngắm những cây cảnh xinh tươi trong “vườn” cà phê Văn của Tất Đạt, và được tặng những tấm hình “lứa đôi hạnh phuc” qua nét chụp tài hoa của Trần Can (mà hình như cũng lâu lắm hai chúng tôi không chụp hình chung với nhau đấy Trần Can ạ).



 Lúc cả nhóm loay hoay tìm chỗ chụp hình, nghe tôi khen khóm cây xanh thắm mọc thành chùm rũ lả lơi trên chậu hoa trắng trông rất nghệ sĩ, Phùng Tất Đạt đã không ngần ngại nhổ cho tôi một “mớ” với lời nhắn “cây này dễ trồng lắm, cứ cắm xuống là sống và phát triển được ngay”. Lúc bịn rịn chia tay, thấy tôi lưu luyến nhìn chậu cây lá mặt dưới có hai màu nâu nhạt, mặt trên có màu lục non với đường những gân sáng ánh lên dưới ánh mặt trời cạnh nơi chúng tôi mới chụp hình, Tất Đạt lại nhanh nhẩu “Anh Hải thích cây này hả?” vừa nói bạn vừa với tay bẻ cho tôi một nhánh. Tôi định xin thêm một nhánh nữa vì tôi thường thích trồng cây cảnh thành từng cặp nhưng ngại không dám mở lời. Không hiểu sao, bạn ấy lại đọc được ý nghĩ của tôi, vói tay ngắt thêm một nhánh nữa: “ Cây này anh về trồng trong chậu để trên cao buổi tối ngắm chúng dưới ánh đèn trông cũng hay hay. Anh cố chăm đến tết cây nở hoa cũng đẹp lắm.”.






Tôi cám ơn bạn hí hửng mang cây về nhà ngay chiều hôm ấy đánh cây vào chậu. Tôi đãng trí không hỏi thăm bạn tên của hai loại cây này nên tự đặt cho cây lá xanh là “Tất Đạt” bởi dáng vẻ nghệ sĩ của cây giống với tính cách của bạn, và cây lá màu nâu là “Cà phê Văn” theo tên quán nơi cây từng được dưỡng. Từng ngày, từng ngày tôi chăm chỉ tưới, bón thêm đất, chỉ mấy tuần sau cây “Tất Đạt”đã phát triển xanh um, tôi phải bứng bớt qua chậu khác thành 3 chậu, chưng trong vườn. Hai chậu “Cà phê Văn” phát triển tốt tươi, mỗi cây lại tách thành hai nhánh, vươn lên như những lứa đôi hạnh phúc và không chờ đến Tết mới ra hoa như bạn Đạt nói, giữa tháng 12 dương lịch cây đã nở hoa và màu hồng phai dịu dàng của những cánh hoa kéo từ lúc ấy đến bây giờ để tôi có những chậu hoa đặc biệt chưng trong dịp tết. Mỗi lần nhìn cây, ngắm hoa, tôi lại thấy nét lạc quan bất kể dáng đi khó nhọc của thầy Lâm, nét dịu dàng, cẩn trọng trong từng động tác chăm sóc chồng của chị Thủy, những gương mặt thân thiết của “nhóm bạn 1974”.



Tôi cũng có dịp cùng ngồi với nhóm bạn này trong cuộc gặp thầy Nguyễn Giõng, thầy cô Cao Bính. Và cứ mỗi lần nhớ lại tôi hiểu rằng tình thầy trò luôn ẩn trong đó những điều bất ngờ, thú vị.

Có lẽ điều tôi hối tiếc nhất là những ngày thầy Bùi Dương Chi về thăm Ban Mê, tôi đã không sắp xếp được thời gian để đến gặp Thầy. Tôi đã nghe kể nhiều về Thầy, đã đọc những bài viết của Thầy và tôi thật sự kính trọng và ngưỡng mộ một người Thầy như thế. Một người Thầy của nhiều thế hệ học trò, một người Thầy của nhiều bà con dân tộc thiểu số, một người Thầy của những mảnh đời bất hạnh cần giúp đỡ, không chỉ ở Việt Nam mà còn ở ngay tại Hoa Kỳ.

CHUYỆN ĐÃ VIẾT XONG MÀ LÒNG VẪN CÒN MUỐN NÓI THÊM

Sáng mồng một Tết, tôi đã ngồi trước máy tính bàn cũ của vợ để gõ bài viết ngắn này trên tường facebook của mình. Nhưng được hơn nữa bài thì điện chập chờn và mọi thứ đã bị xó đi mất tiêu. Cái cảm giác bất an của người đang khai bút đầu xuân bỗng bút gãy ngang khiến tôi muốn treo bút cho đến qua ngày hạ nêu. Nhưng rồi không cưỡng được những gì đang chạy trong đầu, tôi lại lọ mọ gõ lại để gửi lên trước khi tổ chức “cúng đưa”. Hy vọng không có những điều không may với điềm xui rủi ấy. Và cám ơn các bạn đã đọc hết đến dòng cuối cùng này.

(5:15 PM mồng 3 tết Giáp Thân)
Thầy Đặng Ngọc Thanh Hải

Wednesday, February 10, 2016

Đón Xuân Bính Thân khắp nơi




Trước thềm Năm Mới, kính chúc Thầy Cô, các bạn và gia quyến
một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng và Vạn Sự Như Ý


Diễn đàn 74

 ***

Mồng Ba Tết

Thầy Cô Cao Bính và Thầy Cô Võ Ngọc Lô đón Xuân ở Minnesota

 


*** 

Mùng Một Tết

Chúc Xuân của Thầy Bùi Dương Chi và Cô Diana từ Hoa Thịnh Đốn

Hoa Thịnh Đốn, Mồng Một Tết Bính Thân,
Chúng tôi Thân mến chúc các cựu đồng nghiệp và các cựu học sinh Kinh Thượng trước kia dậy và học ở Ban Mê Thuột/Darlac một Năm Mới an vui và mạnh khoẻ.
Diana Denny Gardiner. Kỹ Thuật Y'Jut 67-69; TH BMT 69-71; TH Hưng Đức 70-71.
Bùi Dương Chi. TH BMT 63-74; TH Bồ Đề 72-74

*

Thầy Nguyễn Giõng và Thầy Cô Ngô Xuân Hoàng đón Xuân ở Nha Trang

Các em thân mến,

Sáng mùng Một, Thầy và Thầy Cô Ngô Xuân hoàng, cùng Cô Hoài Thu, chị Cô Thu Yến và con trai, cháu Lê Thanh Diên, từ Dubai (cháu Diên từ Úc qua làm việc ở Dubai mấy năm nay)... về Sài Gòn, Nha Trang cùng đón Xuân. Cả nhà đi du Xuân...

Dưới đây là mấy tấm hình ghi vội trước sân nhà Thầy Ngô Xuân hoàng trước khi cả nhóm xuất hành đầu năm.

Thân chúc tất cả các em du Xuân Bính Thân vui vẻ, an lành.

Thầy,
Giong Nguyen, Nha Trang

Từ trái sang phải: Cô Hoài Thu, Cô Thu Yến (bà Ngô Xuân Hoàng), Thầy và cháu Thanh Diên

Cô Hoài Thu, Cô Thu Yến, Thầy Hoàng, Thầy

Ba anh em: Thầy, Cô Hoài Thu, Cô Thu Yến

Thầy và mai vàng, lan trắng... cùng đón gió Xuân
 

 *

Tết Calgary với Võ Thị Chung

Xuân Mới
Và. ... Kính chúc Thầy Cô và các bạn một năm mới 
Ngàn lần như ý 
Va.n lần như mơ 
Triệu sự bất ngờ
Tỷ lần hạnh phúc

Thơ Kim Hương:

Đón Xuân "em" quá điệu đàng
Bên lồng đèn đỏ ơi nàng Chung ơi!


- Thơ Kim Hương:
Đố ai là Ông Địa
Để Lân cắc tùng tùng
Mở mặt nạ ra... nghía
À thì ra... nàng Chung!

- Thơ Quang Tâm

Cứ tưởng là ông Địa
Ai dè đâu em Chung
Đón Xuân tuyết bão bùng
Mần răng mi giỏi rứa


Thơ Kim Hương:
Đón Xuân sao lạnh ghê nơi
Ngồi trên núi tuyết, úy Trời tê tay

***

Ngày 29 tháng Chạp

Chúc Tết của Trần Văn Bính

Kính chúc quý Thầy Cô, thân chúc các bạn năm mới vui khỏe, thành đạt và hạnh phúc.

*

Chúc Tết của Châu Thu Thủy

Kính chúc thầy cô và các bạn một năm mới nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui và hạnh phúc

*

Lời chúc Tết của Chu Thị Gia Định

Kinh chúc thây cô và các ban một năm mơi an lanh và tràn đây hanh phuc !
 

***

Ngày 28 tháng Chạp

Đón Xuân Hawaii với Huỳnh Thị Mùi

Em Mùi xin kính chúc thầy cô và các bạn già thương mến một năm mới 
ràn đầy may mắn, An lành, và Thịnh vượng.
MNG






*

Lời Chúc Xuân của Nhóm CHS 74 Ban Mê

Mừng Xuân Bính Thân.

 Kính Chúc Quí Thầy Cô và Các Bạn Cùng Gia Quyến
Sức Khoẻ –  Hạnh Phúc– Vạn sự Như Ý .




 *

Lời Chúc Xuân của Trương Chí Hòa



 Mừng Xuân Bính Thân.

 Kính Chúc Quí Thầy Cô và Các Bạn Cùng Gia Quyến .
    Tràn Sức Khoẻ – Đầy Yêu Thương – Hạnh Phúc
          An Lành – Thịnh Vượng –  Vạn sự Như Ý .

TCHOA.

*

Đón Xuân Nha Trang với Thầy Nguyễn Giõng

Các em thân mến,

Năm nay, Thầy đón Tết ở Nha Trang cùng gia đình Thầy Ngô Xuân Hoàng.

Buổi sáng, vào khoảng gần 6am... Thầy lang thang đi bộ trên biển, ghi vội vài hình ảnh thân thương của Nha Trang, miền thùy dương cát trắng.

Buổi tối, sau khi cùng Thầy Cô Ngô Xuân hoàng đi ăn tối hoặc ngồi quán cà phê "Mê & Trang" (Ban Mê & Nha Trang), Thầy cũng lang than ghi với mấy tấm hình của thành phố biển Nha Trang đang rộn ràng, nao nức đón chào mùa Xuân và Tết năm Bính Thân...

Hy vọng các em sẽ vui thích với vài hình ảnh của miền thùy dương cát trắng, gó mặt với chủ đề "Đón Xuân khắp nơi" của nhóm 74, đồng thời để chúng ta cùng nhau mở rộng tâm hồn, chào đón Xuân sang trên khắp mỗi miền đất nước thân yêu!

Thân chúc các em Năm Mới Bính Thân an lạc, hạnh phúc và may mắn.
Thay,
Giong Nguyen, Nha Trang
Bình minh trên biển Nha Trang

Hòn Yến

Hòn Rùa

Bờ Nam biển Nha Trang, lúc 6g sáng

Bờ Bắc biển Nha Trang, lúc 6g sáng

Cáp treo trên đảo Ngọc

Tháp Trầm Hương

Tháp Trầm Hương

Biểu tượng năm Bính Thân

Biểu tượng năm Bính Thân

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Cổng chào Xuân Bính Thân - Nha Trang

Biển đêm

Biển đêm

Nha Trang chào Xuân Bính Thân

Nha Trang chào Xuân Bính Thân

Nha Trang chào Xuân Bính Thân

"Gánh hàng hoa"

***

Ngày 27 tháng Chạp

Chúc Xuân của Huỳnh Thị Bích Sơn từ Dallas

Năm mới Bích Sơn kính chúc Thầy Cô và các bạn một năm đầy an vui, hạnh phúc,
sức khoẻ dồi dào và gặp nhiều may mắn

Trò Huỳnh thị Bích Sơn




*

Chúc Xuân của Lê Thị Bạch Liên từ Washington State

 Năm mới em kính chúc Thầy Cô cùng các bạn một năm an lành, nhiều sức khỏe và mọi sự như ý !
  

Bạch Liên

*

Hình ảnh Xuân từ Quang Tâm, Sài Gòn



*

Bữa Tất Niên buổi tối của các bạn Ban Mê

Cuối năm giáp tết bạn bè bận rộn hết, không ai đến chung vui, chỉ còn một nhúm bạn nho nhỏ ngồi bên nhau bàn về chuyện đón thầy Giõng về Ban Mê ngày mồng 3 tết.




 ***

Ngày 26 tháng Chạp

Chợ hoa Xuân với nhóm bạn Ban Mê
































***

Ngày 25 tháng Chạp

Lời Chúc Xuân của Thầy Lê  Viết Lâm từ Sydney

Quý Thầy cô,
Các em thân mến,
Thầy đã có lời Chúc Xuân và Tết Bính Thân đến các em rồi, nay viết gởi thêm Bài thơ này nữa,
 thầy mong sẽ là lời chúc một năm mới AN KHANG,THỊNH VƯỢNG, SỞ CẦU NHƯ Ý.

Bính Thân con khỉ chuyền cành
Mặc cho khỉ nhảy, tâm mình vẫn an.
CHÚC NHAU NHÂN DỊP XUÂN SANG
THÂN AN - TÂM ĐỊNH, CHẲNG VƯƠNG SẮC TRẦN. 

Ngày 04/02/2016 
Thương mến,
Thầy Lâm, Sydney
*

Thư chúc Tết của Nguyễn Thạch từ Chợ Lầu

Chúc quý Thầy Cô và các bạn 74 trong và ngoài nước năm mới
nhiều sức khỏe, hạnh phúc, vạn sự như ý.


*

Thư chúc Tết của Kim Oanh từ phi trường Singapore

Dung à,

Nộp bài tết khỉ cho Dung nè.
Oanh đang ở phi trường Singapore chờ lên máy bay về Úc.
Vội vàng gửi vài tấm hình Việt Nam và Singapore rộn rịp mừng xuân con khỉ
gọi là nộp bài cho trang chủ nhe.

Cái Oanh xin mến chúc quí thầy cô và các bạn cùng quí quyến 1 mùa xuân an bình và hạnh phúc.

Cái Oanh











 
***

Ngày 24 tháng Chạp

Thầy Chung Phước Khánh và Liên Hoan Tết Bính Thân 2016
ở Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang, B

Để góp vui, Thầy xin gởi vài tấm ảnh Liên Hoan Tết Bình Thân 2016
ở Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang, Boston.
Thầy rất vui khi thấy Thầy Cô và các em khóa 74 trong và ngoài nước
họp mặt vui vẻ và đầm ấm để mừng Tất Niên.
Mến chúc Thầy Cô và học trò của gia đình 74 Trung Học Tổng Hợp Ban Mê Thuột
một năm Bính Thân đầy vui tươi, may mắn và mạnh khỏe.

Thầy Khánh





***

Tất niên Minh Trung đi xem Cirque du Soleil, Nam California

Ở nhà dưỡng bệnh cũng chẳng yên ��.
Để chào đón năm khỉ đỏ, mt đi xem nhào lộn cho hợp thời, chứ hả!
Gởi Dzung vài hình ảnh chụp bằng cellphone.







***

Ngày 21 tháng Chạp

Chúc Xuân của Thầy Cô Lê Viết Lâm, Sydney


Các em thương mến,
Xuân về, Tết đến, mọi người đều vui vẻ đón xuân sang.
Hướng về quê hương, từ trên đất tạm dung thầy rất nhớ thương 
tất cả các em NỘI, NGOẠI:
CHÚC TẤT CẢ CÁC EM VÀ GIA ĐÌNH, LUÔN LUÔN DỒI DÀO SỨC KHỎE - HẠNH PHÚC - AN VUI.

Ngày 31/01/2016
Thầy cô Lâm Sydney

*

Chúc Xuân của Huỳnh Thị Mùi, San Antonio, Texas




Kính chúc toàn thể gia đình quý thầy cô và  các bạn 67-74 khắp mọi nơi ...một năm mới An Khang- Thịnh Vượng, Sức khỏe dồi dào, Vạn sự như ý.
Trò, 
Huỳnh thị Mùi

*

Chúc Xuân của Đỗ Quang Tâm, Sài Gòn

Năm mới kính chúc quý thầy cô và các bạn
SỨC KHỎE - HẠNH PHÚC - AN KHANG - THỊNH VƯỢNG
 
***

Ngày 12 tháng Chạp
Minh Trung và Chợ hoa Bolsa, Nam California