Wednesday, November 26, 2025

Tổng Quát Về Hội Ngộ CHS Trung Học Ban Mê Thuột Toàn Cầu 2025

 


CHƯƠNG TRÌNH HỘI NGỘ:

  1. Ngày Hội Ngộ:
    - Thời gian Hội Ngộ: Thứ Sáu 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston, 5pm-10pm.
    - Địa điểm: Nhà hàng Ocean Palace, 11215 Bellaire Blvd, Houston, TX 77072
    - Lệ phí cho mỗi người: 75 Mỹ Kim
  2. Hậu Hội Ngộ trên du thuyền:
    - Thời gian: từ 12g trưa Thứ Bảy 1/11/2025 đến thứ Năm đến 8h sáng ngày 6/11/2025 (6 ngày 5 đêm)
    - Sinh hoạt trên du thuyền Mariner, khởi hành tại bến Galveston, Texas
    - Hãng Royal Caribbean. Tàu Mariner Of the Seas, Code đặt vé: #49215
    - Giá vé đặt du thuyên dao động từ $650-$850 USD, đặt cọc $200 cho phòng 2 người khi ghi tên đặt mua vé. Tiền tip $20/mỗi ngày/mỗi người (tổng cộng $120 USD cho 6 ngày)
    - Link đặt vé: xin nhấn vào đây
    - Chi tiết về du thuyền, xin nhấn vào đây

THƠ MỜI THAM DỰ HỘI NGỘ

Tòa lãnh sự bắt buộc thơ mời phải là bản chính.Vì vậy Thơ Mời tham dự sẽ gởi qua bưu điện về VN. Để tiện cho ban tố chức, thay vì gởi từng lá thơ đến từng tham dự viên ở VN (như ghi ở thông báo số #3), chúng tôi sẽ gởi toàn bộ thơ mời đến chị Nguyễn Thị Hương (lớp 65). Anh chị em cần thơ mời phỏng vấn xin hẹn trước với chị Hương qua email address: 𝐧𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠𝟐𝟗𝟏𝟎𝟕𝟐@𝐠𝐦𝐚𝐢𝐥.𝐜𝐨𝐦 để đến lấy thơ. Thầy, cô và ace cũng cần inbox qua fb Hội Ngộ 2025 cho BTC biết khi cần thơ mời để chúng tôi cập nhật danh sách thơ mời với chị Hương.

DI CHUYỂN

Mọi người sẽ có nhu cầu khác nhau về phương tiện di chuyển. Một số thầy cô và ace sẽ có thân nhân hoặc bạn bè lo giúp cho việc đi lại trong thời gian dự hội ngộ. Một số thầy cô và ace khác sẽ cần đến phương tiện di chuyển đi và về từ phi trường đến chỗ ở, hay từ Houston đến bến tàu Galveston.

Anh Trần Hải Thành là người phụ giúp về sự di chuyển trong thời gian cuộc hội ngộ diễn ra từ October 30 cho đến November 6. Anh sẽ đặt xe Uber hay mướn xe Van đưa đón chúng ta đến bến tàu. Chi phí về thuê xe Van đưa và đón, chúng tôi chưa biết cho đến khi chúng tôi có được số người ghi tên để xử dụng dịch vụ này. Nếu thầy, cô và ace cần giúp đỡ cho việc di chuyển, xin cho anh Thành biết trước 3 ngày

BAN TỔ CHỨC

- Trưởng Ban: Đoàn Đình Nga
- Phụ tá: Lâm Mỹ Linh (nk60), Đèo Văn Mỹ (nk63), Võ Túc Trí (nk65), Trần Thành (nk 68), Phạm Đạt (nk69)
- Thủ quỹ: Lâm Mỹ Linh

BAN LIÊN LẠC

- Nk 1955-1959: Phạm Công Lạc, Nguyễn Xuân Duẩn, Ngô Ban
- Nk 1960-1962: Lương M. Châu, Lâm Mỹ Limh, Đoàn T. Ngoạn, Trần Văn Chính
- Nk 1963-1964: Đèo V. Mỹ, Diệp T. Hương
- Nk 1965: Phạm Hiền, Nguyễn Hương
- Nk 1966: Trần Bình, Nguyễn Q. Phú
- Nk 1967: Trần Dzung, Nguyễn Hồng B, Mai Phương Hồng
- Nk 1968: Trần H. Thành, Phạm Long
- Nk 1969: Phạm Đạt, Dương Phát
- Nk 1970: Thủy Nipon, Phan Thành
- Nk 1971-1975: Trần Thanh Xuân, Hồng Trang, Muôn Hoa

BAN TIẾP TÂN

  1. Hoàng Hoa (CA)
  2. Thủy Nippon (VN)
  3. Lê Thị Xuân Mai (TX)
  4. Trần Thị Thơm (CA)
  5. Ngọc Lan (CA)
  6. Kiều Túy (WA)
  7. Muôn Hoa (CA)
  8. Vũ Hồ (VN)
  9. Phan Thị Thành (OH)
  10. Thu Thu Nguyễn (Úc)
  11. Lê Thúy Hương (TX)

DANH SÁCH HỖ TRỢ


 

DANH SÁCH NK 67-64 THAM DỰ NGÀY HỘI NGỘ 31 tháng Mười, 2025

  1. Lê Hồng Vân (1)
  2. Lê Thúy Hương (1)
  3. Mai Phương Hồng (1)
  4. Nguyễn Quang Thắng (3)
  5. Phạm Kim Hương (1) 
  6. Phạm Văn Sơn (3)
  7. Chềnh Mộc Sáng (2) 

Tổng cộng: 12 người tham dự (tính đến ngày 21/6/2025) 

CHƯƠNG TRÌNH BUỔI TIỆC HỘI NGỘ

  • Địa điểm: Ocean Palace
  • Thời gian: Ngày 31 tháng 10 năm 2025
  • Chương trình:
    - 5pm-6pm: Tiếp đón quan khách 
    - 6pm-6:10pm: Ổn định chỗ ngồi
    - 6:10pm-7:30pm: Phần I - Nghi thức (Chào quốc kỳ, Tưởng niệm Thầy Cô đã qua đời, Phát biểu, Khai mạc, v.v...)
    - 7:30pm-10pm: Phần II - Văn nghệ

THÔNG BÁO VỀ PHI TRƯỜNG TẠI HOUSTON

Houston có hai phi trường chính phục vụ hành khách:

1) 𝐖𝐢𝐥𝐥𝐢𝐚𝐦 𝐏. 𝐇𝐨𝐛𝐛𝐲 𝐀𝐢𝐫𝐩𝐨𝐫𝐭 (𝐇𝐎𝐔) Nằm cách trung tâm Houston khoảng 7–11 dặm (11–18 km):
Phi trường HOU chỉ phục vụ những chuyến bay trong nội địa.

2) 𝐆𝐞𝐨𝐫𝐠𝐞 𝐁𝐮𝐬𝐡 𝐈𝐧𝐭𝐞𝐫𝐜𝐨𝐧𝐭𝐢𝐧𝐞𝐧𝐭𝐚𝐥 𝐀𝐢𝐫𝐩𝐨𝐫𝐭 (𝐈𝐀𝐇): Nằm cách trung tâm Houston khoảng 21–23 dặm (34–37 km).
Đa số thầy, cô và ACE book khách sạn ở "ACP Hotel Houston Westchase".
Địa chỉ: 6855 West Sam Houston Parkway South, Westchase, Houston, TX 77072.
Nơi đây gần trung tâm thành phố. Theo google map:
- Khoảng cách từ phi trường HOU đến khách san là 25.7 miles,
- Khoảng cách từ phi trường IAH đến khách sạn là 32.4 miles.
 
Tùy theo nơi cư ngụ - hoặc khách sạn, hoặc nhà người thân, thầy cô và ACE sẽ chọn lựa phi trường nào tiện lợi mà book vé máy bay.

 ***

CẢM NGHĨ VÀ TƯỜNG THUẬT VỀ HỘI NGỘ CHS THBMT TOÀN CẦU TẠI HOUSTON 




Sinh Nhật Trường Xưa

Đến hôm nay thì không khí của Đại Hội Toàn Cầu của trường Trung Học Tổng Hợp Ban mê Thuột Kỷ niệm 70 Năm ngày Thành lập trường đã lắng đọng lại, chỉ còn "Dư Âm" vang vọng tiếng cười, những tấm hình chụp tích tắc tài tử giai nhân của bao thế hệ học trò và những trang giấy ghi số phone nối kết tình thân bạn cũ mới… Dư âm ấy như thể vị ngọt nhè nhẹ của ngụm cafe cuối cùng... ấm ấm và thơm lạ lùng. Kỷ niệm nào của học trò cũng thơm thế đấy, dẫu là kỷ niệm của điểm cao điểm thấp hay Bảng Danh Dự, Vinh Quang của ngày ra trường và …của cấm túc (đầy ấm ức và nước mắt). Ngày trò ra trường, ngôi trường vẫn đứng đấy đợi chờ và đón chào những tà áo xanh hậu duệ, nắn nót vô khuôn, rồi lại sổ lồng bay xa…

Ở đâu đó, dường như có bóng dáng của Thầy Tùng Hiệu Trưởng, thầy Liễn Giám thị và các Thầy Cô đang dõi theo niềm vui của các học trò "già" hôm nay. Không có Thầy Lê văn Tùng thì tên của các học trò chỉ còn trong trí nhớ bằng TÊN, chứ sẽ không nhớ được HỌ và CHỮ LÓT Thầy ơi. Cảm ơn Thầy đã trao lại cho trò quyển KỶ YẾU CỦA TRƯỜNG, phát hành năm 1974.

Niềm vui của học trò ngày xưa hồn nhiên như vạt cỏ non vươn lên trong nắng ấm sân trường... thì ngay trong giây phút của Đại Hội đã lấn át tất cả những lo toan đời thường để chỉ còn lại những khuôn mặt rạng rỡ nét cười. Thuở ấy, Thầy Cô bảo: HỌC ĐI NHÉ. Còn bây giờ thì: CHƠI ĐI NHÉ, CÁC EM (Bây giờ đã mấp mé tuổi Thượng Thọ 70 rồi mà không chơi nữa thì biết đến bao giờ mới có dịp chơi nữa!?). Nhìn Thầy Phúc chạy vòng quanh sân khấu trong Hội trường để chụp hình mà thấy thương Thầy quá, niềm vui của Thầy trò không còn ranh giới nữa, cứ như "vỡ trận"...

Bạn sẽ nhớ gì trong những giây phút của hôm nay? Giá như bây giờ học trò xúm xít lại làm "Bích Báo tường" nhỉ? Chỉ cần dán tờ giấy trắng lên tường và trò tự do viết, có lẽ chữ nghĩa sẽ bay bổng và như chuyện Ngàn Lẻ Một Đêm... Chỉ nhìn các bạn vừa hí hóay viết, vừa cười của bạn là câu chuyện sẽ nối tiếp vô tận như dòng chảy miên man. Rót thêm chút mật của hương xuân vào đấy, hương của tuổi 15, 17 để tuổi 70, 80 hóa thành giai điệu giung giăng giung giẻ 17, 18. ..là lá la...

Chúng ta đã tìm về dĩ vãng hồng của ngày xưa và hôm nay trên sân khấu, trong khán phòng cũng như trên chuyến tàu đã có những hoạt cảnh thật rất sống động. Tìm về "Tuổi Học Trò" với tất cả niềm vui, nỗi nhớ, sự hân hoan, nét trẻ trung, điệu đàng như một ngày Hội lớn. Không khí và không gian của Đại Hội sẽ còn được nhắc nhở hoài cho đến lần Đại Hội kế tiếp, phải không các Anh Chị và các bạn?

Buổi sáng chuẩn bị valy đi dự Đại Hội Kỷ niệm 70 năm ngày thành lập trường, lòng em chợt chùng xuống khi ủi lại chiếc áo dài xanh học trò. Chỉ chạm nhẹ vào hai chữ TRƯỜNG XƯA thì kỷ niệm suốt 7 năm ở trường Trung Học Tổng Hợp Bmt ùa về trong em như sóng vỗ trùng khơi. 

Trò Phạm Kim Hương, nk 67-74
 
Khi ngôi trường đặt viên đá đầu tiên xây cất thì em chưa ra đời … thoắt đã 70 năm - già hơn em một tuổi đời - biết bao công sức, thời gian của Thầy Cô với tất cả tình yêu thương, chăm sóc, dạy dỗ và rèn luyện những mái đầu tóc xanh đầy nghịch ngợm đáng yêu được công thành danh toại.

Hôm qua dù thời gian đã trôi... vẫn không là quá khứ, vì những tà áo xanh của ngày xưa ấy lại hội ngộ chốn này. Vẫn còn đây những nụ cười tròn trịa, những cái ôm nhau thật gần, những ánh mắt trở về thuở "Mày Tao", với tất cả âm thanh ý ới vang cả hội trường, hành lang của khách sạn hay trong một quán ăn dọc đường... chỉ thiếu hình ảnh cột hai tà áo lại để nhảy dây, u mọi!!!

Một nơi xa xăm nào đó, tên trường của chúng mình đã thay đổi ít nhiều, nhưng kỷ niệm vẫn mãi như những trang vở thuở nào... lật lại từng trang vẫn hình dung ra cổng trường đáng yêu (nay được minh họa làm phông sân khấu). Chính cái cổng trường ấy đã từng đón đưa bao cô cậu học trò ngày hai buổi đến trường, chân chỉ hạt bột và đợi ngày ra trường với bằng cấp Tú Tài II trong tay.

Ngày xưa... không có cô cậu học trò nào dám xung phong trả bài hết cả; nhưng hôm nay thì ơ kìa... lũ học trò bỗng “Ngoan” hơn: Xung phong, tình nguyện lên sân khấu đàn, ca, hát, múa những bài tình ca học trò thật rộn ràng, rôm rả…Sân khấu đêm Dạ Hội không rực rỡ ánh đèn, nhưng tỏa sáng lung linh bởi những tà áo xanh và tiếng cười rộn rã.

Những tiết mục văn nghệ thật đa dạng, hấp dẫn và cuốn hút tất cả những thế hệ cổ thụ, gạo cội (như anh Phan Ni Tấn, niên khóa 60-67), cho đến thế hệ út của NK 67-74 và những thế hệ hậu sinh khắp nơi trên thế giới như tựa đề và nội dung của một ca khúc của nhạc sĩ Phan Ni Tấn:

“ĐI VỀ PHÍA NGÔI TRƯỜNG”. Vâng, chúng em đang đi về phía ngôi trường đấy anh Tấn ạ… 

Music Sheet "Đi Về Phía Ngôi Trường"
Sáng tác: NS Phan Ni Tấn


Nhạc sĩ Phan Ni Tấn & Phu Nhân, Như Thương
 
Thêm một ca khúc nữa là một trong những điểm xuyến thật dễ thương của học trò khi nam sinh và nữ sinh như thả hồn theo nốt nhạc vui và bước chân sáo đi vòng quanh nhịp nhàng, rộn rã...

MONG ĐỢI NGẬM NGÙI _ Sáng tác: Từ Huy

"Tan trường, tan trường, tà áo tung bay tựa mây trắng 
Tan trường, tan trường, chờ em đi ngang về lối
này..."



Hôm nay lật Sổ Điểm Danh của học trò lại - sẽ có những người bạn vắng bóng, đi mãi không về trường... nhưng em biết các bạn ấy cùng hòa nhịp thân ái với bạn mình ở nơi đây. Tên bạn đã còn lại một vạch ngang lặng đi trong nỗi buồn. Và còn quý Thầy Cô trăm tuổi hạc nữa, cũng đã ra đi theo luật tự nhiên của thời gian...Em đã dừng lại thật lâu với tấm hình của Thầy Nguyễn Đình Liễn trên Slideshow của khán phòng. Thầy ơi... Thầy về đây vui với tụi em nha Thầy.

Bảng tên trường, tên lớp và tên trò không còn được may trên ngực áo của tụi em nữa, nhưng mãi mãi tên của ngôi trường thân yêu TRUNG HỌC TỔNG HỢP BAN MÊ THUỘT sẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm khảm tụi em Thầy ạ.

Bài viết đến đây thì bỗng đọc được bài viết của Hoàng Hoa với lời bình thơ thật đẹp dành cho tập thơ - quà tặng Thầy, Cô, Bạn trong ngày Đại Hội trường (tập thơ có tựa đề "Thỏ Thẻ Với Tình” của Như Thương). Bạn Hoàng Hoa đã tặng cho mình một Đóa Hồng Ưu Ái quá đỗi. Cảm ơn bạn đã nâng niu chữ nghĩa của Thơ. Hẹn ngày hội ngộ...

LINK: "Thỏ Thẻ Với Tình" - Khi Thơ Chạm Vào Tim (Hoàng Hoa)  
https://www.facebook.com/share/p/1BJxM1Hrwd/

VỀ VỚI TRƯỜNG XƯA

Vẫn còn mãi mãi bên nhau 
Thầy Cô, bạn cũ… mày tao thuở nào 
Houston se lạnh xôn xao 
Trường mình Đại hội dạt dào nỗi vui 
Áo xanh em dẫu ngược xuôi 
Về đây trăm ngả … chỗ ngồi riêng em 
70 Năm đã qua thềm 
Biết bao kỷ niệm êm đềm đáng yêu 
Hoàng hôn đừng ngả bóng chiều 
Để thương, để nhớ ít nhiều luyến lưu
 
Lời cuối cùng của em là: Các Anh Chị trong Ban Tổ chức có mệt không... Xin nhận nơi em lời cảm ơn chân thành nhất khi các Anh Chị đã bỏ thời gian và công sức để làm nên Đại Hội này. Vui quá là vui... vui hết biết luôn!!!

Rất mong sẽ còn những lần Hội ngộ sau nữa cho ngày Kỷ Niệm 75 năm, 80 năm... cho đến Kỷ niệm 100 Năm. Xin Quý Thầy Cô và Trò giữ gìn sức khỏe đợi ngày Đại Hội 100 Năm Ngày Thành Lập trường nhé.

Trò: Phạm Kim Hương (Như Thương) - NK 67-74 
(Viết ngày 14/11/2025)



Tuesday, November 25, 2025

Ký Ức Tuổi Thơ Trên Boong Tầng 11

Khi màn đêm buông xuống trên con tàu giữa biển mênh mông, mọi sinh hoạt không hề yên lặng mà trái lại, càng trở nên sôi động và cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Trên tầng 11, nơi không gian rộng rãi với ánh đèn vàng nhè nhẹ, một nhóm nhỏ của khóa 74 đã tụ tập cùng vài anh chị lớn tuổi khác, tạo nên một góc rực rỡ và ấm áp của niềm vui. Tiếng sóng biển rì rào bên dưới hòa cùng những giai điệu điêu luyện của cây đàn guitar của em Nguyễn Hương Thành, khiến không gian tầng 11 sống động hẳn lên. 
 
Các thành viên trong nhóm hăng say hát ca, kể chuyện cười, nhưng nổi bật nhất vẫn là đôi ca sĩ dễ thương Quỳnh Hoa & Y Thức, với giọng ca trong trẻo, ngọt ngào, khiến mọi người ai nấy đều phải nán lại nghe, mắt lấp lánh niềm thích thú. Và điều làm tất cả bất ngờ nhất chính là thầy Nguyễn Văn Phúc – mặc dù đã 87 tuổi, nhưng giọng hát luyến láy của thầy khiến mọi người như ngưng lại một khoảnh khắc, rồi bùng nổ trong tràng vỗ tay và reo hò thích thú. Không ai ngờ thầy, người dạy chúng ta thuở xưa, lại có thể hát ngọt ngào và bay bổng đến vậy! Cô Phạm Thị Kim Loan cũng có mặt và lúc nào trên khuôn mặt cô cũng điểm hai má lúm đồng tiền thật duyên dáng làm sao. 
 
Đêm càng khuya, không gian càng nóng lên, ai nấy đều quên đi mệt mỏi hay sự ồn ào của biển đêm, họ nhún nhảy, hát ca, kể chuyện cười, thi nhau tạo dáng chụp ảnh lưu niệm trên nền biển đêm lấp lánh ánh trăng. Những bài hát tuổi thơ vang lên liên tục: “Kìa con bướm vàng bay”, “Chiều nay em đi bắt cá về cho má nấu canh chua”… nghe sao mà dễ thương, ngọt ngào, khiến bất cứ ai cũng bật cười và thấy lòng mình trẻ lại. 
 
Hình ảnh các anh chị lớn tuổi, dù không nhiều nhưng vẫn nhiệt tình hòa giọng, nhún nhảy theo nhịp đàn, thi nhau trêu chọc nhau, khiến cả tầng 11 vang lên tiếng cười không ngớt. Các học trò còn thi nhau nhảy múa trên boong, bất chấp sóng biển nhấp nhô, tạo nên những cảnh tượng vừa hài hước vừa đáng nhớ. 
 
Thầy Nguyễn Văn Phúc, khi cùng mọi người ngân nga bài hát, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc và tự hào, khiến học trò mới nhận ra rằng tuổi tác chưa bao giờ là rào cản với niềm vui và sự hồn nhiên. Mọi tiếng cười, mọi ánh mắt, mọi giai điệu hòa vào nhau, biến tầng 11 trở thành sân khấu bất tận của hạnh phúc, nơi tình thầy trò và tình bạn hòa quyện một cách sống động. 
 
Khi đêm khuya sâu hơn, ánh đèn trên tầng 11 vẫn sáng rực, âm nhạc vẫn vang, câu chuyện vẫn rôm rả, và mọi người vẫn chưa chịu rời đi. Trên nền biển đêm lấp lánh, những phút giây ấy như một món quà quý giá, nơi tuổi tác, khoảng cách địa lý hay thời gian đều trở nên vô nghĩa trước sức sống của tình bạn, tình thầy trò và niềm vui đơn thuần mà ai cũng có thể cảm nhận.
  
 
HOÀNG HOA 

Tản Mạn Về Điệu Múa "Mong Đợi Ngậm Ngùi"

Dưới ánh đèn lung linh của đêm hội ngộ 70 năm THBMT toàn cầu tại Houston, Texas, không khí rộn ràng, ấm áp như gom hết cả bầu trời kỷ niệm của bao thế hệ học trò Ban Mê Thuột. Giữa hàng trăm khuôn mặt thân quen và cả những nụ cười tưởng như chỉ còn trong ký ức, tám chúng tôi — những người đã lên chức ông bà nội, ngoại — vẫn vui tươi, dí dỏm như thuở nào, cùng nhau bước lên sân khấu góp vui trong tiết mục “Mong Đợi Ngậm Ngùi”.
 
Tiếng nhạc vang lên, bốn cô nữ sinh trong tà áo dài xanh và bốn anh nam sinh trong trang phục học trò giản dị đã khiến không gian bỗng như chậm lại. Cả khán phòng lặng đi giây lát, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng cười xen lẫn xúc động. Người xem không chỉ thấy tám “học trò xưa” đang múa hát trước mặt, mà còn như thấy chính hình ảnh mình — của một thời cắp sách đến trường, của những buổi sáng lành lạnh trên đường đầy lá me rơi, của tiếng trống trường ngân dài báo hiệu giờ vào lớp, của những ánh mắt ngại ngùng, những lời chưa dám nói.
 
Chúng tôi múa hát không chỉ bằng đôi tay run run theo điệu nhạc, mà còn bằng cả trái tim đang thổn thức vì ký ức. Dường như trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách của thời gian hay tuổi tác. Tám con người tóc đã điểm sương, nhưng trong ánh đèn sân khấu, vẫn là tám tâm hồn trẻ trung như thuở mười tám, đôi mươi.
 
Đêm ấy, những tiếng cười vang lên giữa bạn bè khắp nơi trên thế giới tụ họp về, cùng chia sẻ niềm vui, cùng gợi lại bao kỷ niệm của ngôi trường thân yêu nơi cao nguyên gió lộng. Tiệc vui nào rồi cũng qua, nhưng trong lòng mỗi người, hình ảnh của “bốn cô, bốn cậu” trên sân khấu hôm ấy sẽ còn mãi — như một nốt nhạc dịu dàng, một bức tranh hoài niệm đượm tình bạn, tình thầy trò.
 
Rồi mai đây, ai nấy lại trở về với cuộc sống thường ngày — nơi những sợi tóc bạc thêm, nơi những dấu chân chim khóe mắt ngày càng rõ hơn. Nhưng mỗi khi mở lại đoạn phim ấy, nhìn thấy chính mình trong điệu múa “Mong Đợi Ngậm Ngùi”, lòng lại chợt xao xuyến, bồi hồi. Hình ảnh của đêm 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston Texas — đêm của tình bạn, của ký ức, của tuổi trẻ tái sinh trong nụ cười và nước mắt — sẽ còn mãi trong tim mỗi người như một kỷ niệm ngọt ngào, chẳng thể phai.
 
Một đêm hội ngộ không chỉ là dịp gặp gỡ, mà còn là hành trình tìm lại chính mình — nơi những ký ức học trò ngủ yên bao năm bỗng được đánh thức, run rẩy, ấm áp và đầy yêu thương. 
 
 
Kỷ niệm, tháng 10-31-2025
HOÀNG HOA 

Day 4 - Tình Quê Lan Tỏa Trên Đảo Cozumel

Ngày thứ tư trên chuyến hải trình của Mariner of the Seas — con tàu mang theo hơn trăm người con của xứ Ban Mê Thuột thân thương, đang sinh sống khắp nơi trên thế giới — lại mở ra một buổi sáng đầy hân hoan và xúc cảm. Từ boong tàu nhìn ra xa, bình minh nhẹ nhàng phủ ánh hồng lên mặt biển bao la. Từng làn sóng xanh ngắt vỗ nhẹ vào mạn tàu như lời mời gọi nồng nhiệt của đại dương Mexico.

 
Hôm nay, con tàu cập bến Cozumel, hòn đảo nhỏ xinh nổi tiếng với làn nước trong vắt và những con phố cổ đầy sắc màu. Đây cũng là lần thứ hai đoàn đặt chân xuống đảo – và là ngày cuối cùng trên đất liền, trước khi ngày mai tàu lênh đênh giữa biển cả, chuẩn bị kết thúc hành trình vào ngày thứ sáu. Ai nấy đều hiểu rằng, từng khoảnh khắc hôm nay đều thật quý giá, nên không khí buổi sáng ấy càng rộn ràng và chan chứa niềm vui.
 
Khác với hôm qua khi đoàn mặc đồng phục trắng tinh khôi tại đảo Costa Maya, hôm nay mọi người chọn cho mình những trang phục rực rỡ muôn màu. Màu áo vàng, hồng, xanh, cam hòa cùng ánh nắng nhiệt đới tạo nên một bức tranh sinh động, rộn rã tiếng cười. Trên cầu thang, trên boong tàu, dọc hành lang hay khi xếp hàng xuống cảng – đâu đâu cũng thấy nụ cười thân thương của những người con cùng quê Ban Mê, vừa hãnh diện vừa xúc động khi lại được bên nhau.
 
Khi bước xuống đảo, khung cảnh Cozumel đón chào cả đoàn bằng nắng vàng và gió mặn. Mọi người chia nhau theo nhóm – người khóa 68, 70, 74, rồi những anh chị, những người em khác khóa – nhưng tất cả đều có chung một “mẫu số”: cùng một mái trường xưa, cùng một quê hương Ban Mê yêu dấu. Những cái nắm tay, những nụ cười, những bức ảnh tay trong tay chụp giữa phố đảo… tất cả đều như giữ chặt giùm nhau chút hương vị thân quen của quê nhà.
 
Có nhóm dạo quanh các con phố nhỏ rực rỡ sắc màu, có nhóm vào quán cà phê ven đường nhâm nhi ly nước dừa mát, nhìn dòng người qua lại, cười nói rộn vang. Còn lại, phần đông chọn thuê một chuyến xe buýt riêng – chiếc xe mang theo 41 người lăn bánh chậm rãi men theo bờ biển. Qua khung cửa kính, đảo Cozumel hiện ra nên thơ với hàng dừa nghiêng đổ bóng, bãi cát trắng mịn, và sóng biển vỗ nhịp nhẹ nhàng như lời hát ru của trời xanh.
 
Trên xe, tiếng cười nói rộn rã, tiếng kể chuyện xen lẫn. Khi mặt trời đứng bóng, đoàn dừng lại nơi bãi biển vắng, nhìn xa xa là đường chân trời nơi biển gặp trời. Những tấm hình tập thể, những cái ôm, những nụ cười rạng rỡ – tất cả như muốn níu giữ thời gian lại. Cozumel nhỏ bé, nhưng dường như đã trở thành điểm hẹn của cả một trời ký ức.
 
Chiều xuống, khi tàu rời bến, mọi người đứng trên boong nhìn đảo nhỏ dần khuất xa. Sóng biển lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Ai nấy đều lặng đi một chút — bởi biết rằng ngày mai chỉ còn lại một ngày nữa trên biển, rồi cuộc hành trình đáng nhớ này sẽ khép lại. Nhưng trong sâu thẳm, ai cũng cảm nhận được rằng:
 
“Dù tàu có rời bến, lòng người Ban Mê vẫn mãi neo lại nơi đây — cùng nhau, trong kỷ niệm đẹp như mơ.”
 
Cozumel – hòn đảo nhỏ giữa biển Caribe – hôm nay đã chứng kiến một điều diệu kỳ: tình bạn, và tình quê hương đã kết nối những tâm hồn xa xứ thành một đại gia đình. Và khi đêm buông xuống, giữa biển khơi bao la, ánh đèn tàu lung linh như hàng trăm trái tim Ban Mê vẫn cùng thắp sáng – ấm áp, rạng rỡ và tràn đầy yêu thương. 
 
 
HOÀNG HOA 
 





 

Day 3 - Một Ngày Trắng Trên Đảo Costa Maya Island


Lênh đênh giữa đại dương bao la, sau ba ngày sóng nước mênh mang, con tàu du lịch khổng lồ nhẹ nhàng cập bến Costa Maya, Mexico vào buổi trưa rực nắng. Biển xanh lấp lánh như dát vàng, gió thổi lồng lộng mang theo hương mặn nồng của vùng nhiệt đới. Từ boong tàu nhìn xuống, bến cảng nhộn nhịp và tươi sáng, như mở rộng vòng tay chào đón đoàn khách phương xa.
 
Theo kế hoạch, hôm nay là ngày chụp hình lưu niệm, nên ai nấy đều háo hức chuẩn bị từ sáng sớm. Màu trắng được chọn làm đồng phục – biểu tượng cho sự tinh khôi, đoàn kết và tấm lòng trong sáng của những người con xa xứ. Khi đồng hồ vừa điểm 12 giờ trưa, gần một trăm người trong đoàn nối nhau xuống cảng. Một số vẫn còn mải lang thang trên tàu, chưa kịp xuống, nhưng bãi cảng đã rộn ràng tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới giữa nắng vàng rực rỡ.
 
Trời nắng gắt, hơi nóng hắt lên từ nền gạch khiến ai cũng nhễ nhại mồ hôi, nhưng chẳng ai để tâm. Cả đoàn vẫn vui vẻ, chỉnh lại mũ, vuốt áo, cười vang trong không khí náo nhiệt. Anh – người phụ trách gọi đội hình – loay hoay giữa đám đông, tay cầm máy, miệng cười tươi, vừa sắp xếp vừa khích lệ mọi người:
“Nhanh nào, đứng sát vào cho đều hàng! Ồ, kia, bên trái nhích lên chút nhé.....!"
 
Nhưng thật khó để ổn định một tập thể đông đến thế trong niềm vui dâng tràn. Tiếng cười, tiếng đùa vang vọng khắp bến, khiến mọi thứ trở nên sinh động và đầy sức sống. Cuối cùng, khi mọi người tạm yên vị, tấm ảnh chung được bấm máy. Một khoảnh khắc quý giá – ghi lại hình ảnh của những gương mặt thân quen từ khắp nơi tụ về, dưới màu áo trắng tinh khôi, giữa trời biển bao la của vùng đất Mexico xa xôi.
 
Sau buổi chụp hình, “đàn chim áo trắng” ấy bắt đầu tản ra, tung bay khắp đảo. Dưới nắng vàng rực rỡ, đâu đâu cũng thấy bóng dáng những chiếc áo trắng phấp phới, tiếng nói tiếng cười rộn rã của những người con Ban Mê Thuột. Họ đi dạo bên bờ biển cát trắng, ghé vào các quán nhỏ ven đường thưởng thức nước dừa mát lạnh, ngắm từng con sóng vỗ bờ, nghe tiếng nhạc Mexico rộn ràng hoà cùng nhịp tim rộn rã của ngày vui. Có nhóm thì thuê xe đi vòng quanh đảo.
 
Costa Maya hôm ấy như khoác lên mình tấm áo mới – rực rỡ, thân thương và đầy ắp tình bạn. Một ngày trắng tinh khôi, ngập nắng, ngập tiếng cười, nơi tình thân và ký ức đan xen giữa biển trời xa lạ.
 
Và khi hoàng hôn buông xuống, nhìn từ xa, bóng những người bạn trong màu áo trắng vẫn thấp thoáng bên bờ cát dài – như những cánh hải âu mang hồn quê Ban Mê Thuột bay giữa trời biển mênh mông, để lại sau lưng một ngày tuyệt đẹp trên đảo Costa Maya, Mexico. 
 
Khi hoàng hôn buông xuống, anh trở lại boong tàu, nơi gió biển thổi lồng lộng mang hơi mặn nồng lên má. Phía xa, đảo Costa Maya dần lùi lại trong ánh chiều đỏ rực. Biển vẫn mênh mông, sóng vẫn hát khúc du dương của đại dương không ngủ. Anh đứng đó, lặng nhìn mặt biển trải dài vô tận, chợt thấy lòng mình dâng lên một nỗi nhớ dịu dàng.
 
Giữa bao la nước trời, hình ảnh quê hương Ban Mê Thuột bỗng hiện về – nơi có những con đường đất đỏ, những hàng cà phê xanh ngát, nơi có tuổi trẻ, bè bạn, và ký ức vẫn còn thơm mùi nắng gió cao nguyên. Biển mặn nhưng lòng người ngọt, vì ở nơi xa xôi này, giữa muôn trùng sóng gió, tình bạn và tình quê vẫn thắm đượm như ngày nào.
 
Đêm xuống, con tàu lại lướt đi giữa đại dương. Anh vẫn đứng đó, mắt dõi theo vệt sáng cuối cùng nơi chân trời, khẽ mỉm cười. Trong tiếng sóng vỗ, như có lời thì thầm:
 
“Dẫu đi muôn phương, lòng vẫn hướng về nơi ấy – Ban Mê yêu dấu của ta.” 
 
HOÀNG HOA 
 


 
🤍

"Thỏ Thẻ Với Tình" - Khi Thơ Chạm Vào Tim



Trong buổi tiệc Hội Ngộ ngày 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston Texas, thật hân hạnh được nhà thơ Như Thương tặng tập thơ mang tên “Thỏ Thẻ Với Tình.” Chị viết lời đề tặng quá đổi dịu dàng:

“Mến tặng Hoàng Hoa, nhân ngày Đại Hội Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Thành Lập Trường
Houston, 31/10/2025.”
 
Một món quà nhỏ mà thật quý – như gửi gắm cả tấm lòng của người yêu thơ, yêu bạn, và yêu cái đẹp trong cuộc sống. 
 
Chị là một cựu học sinh trường Trung học Ban Mê Thuột, niên khóa 67.
 
Cầm tập thơ trên tay, ngắm thật kỹ bìa sách được in hình chiếc ly có bóng một cặp đôi bên ánh hoàng hôn vàng nhạt, xa xa là biển cả mênh mông trải dài bất tận. Mới chỉ nhìn bìa thôi, tôi đã thấy lòng mình xao động, muốn lật từng trang, đọc từng câu, để nghe xem trái tim thi sĩ đang “thỏ thẻ” những điều gì với tình yêu.
 
Tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” được xuất bản năm 2021, gồm 104 bài thơ, mỗi bài là một mạch cảm xúc khác nhau – khi nồng nàn, khi trầm lắng, khi như tiếng thở dài rất khẽ trong đêm.
 
Mở đầu là bài “Áo Đỏ” một khúc tình đầy cảm xúc:
 
Bên đường áo đỏ đợi ai
Đợi con nắng ấm đã hoài tương tư
Cuộc tình thôi đã hình như
Bay theo vạt tóc tiểu thư lụa hồng....
 
Chỉ mấy câu ngắn mà gợi lên cả một không gian chan chứa sắc đỏ của tình yêu – nồng nàn, tươi trẻ và đầy quyến rũ.
 
Rồi đến bài “Vô Thức Tình”, tôi dừng lại ở những câu thơ giản dị mà thấm thía:
 
Từ trong vô thức yêu tình
Ngắm dung nhan lại tưởng hình dáng em.
Yêu son phấn nụ êm đềm
Mãi là hương thoảng ấm êm cõi lòng 
 
Một tình yêu sâu kín, như ẩn mình trong tiềm thức, nhưng vẫn ngân vang mãi trong lòng người đọc.
 
Và tôi say mê nhất khi dừng lại ở bài “Khuya Thức Với Tình”, với những câu thơ trích ra thật dịu và đầy cảm xúc:
 
Khuya nay anh thức với tình
Nghe như triền sóng dặm nghìn chảy xuôi
Đợi em nét vẽ son môi
Nét mày dâu bể đã trôi dặm trường
Em về, dậy áo thơm hương
Nghiên vai tròn đã vấn vương tơ tình...
 
Đọc những câu thơ này, tôi như nghe tiếng sóng khẽ vỗ trong đêm. “Anh thức với tình” — một hình ảnh vừa cô đơn, vừa da diết, vừa nồng nàn như sóng biển thâu đêm. Có lẽ chỉ những trái tim từng thổn thức mới viết được những lời thơ sâu đến thế.
 
Hay bài " Vút Cong"
 
Sẽ còn ánh mắt thật gần
Như xưa chạm khẽ một lần vút cong
Để anh đền thỏi son hồng
Viền môi con gái mênh mông chữ tình
Em như ma quái yêu tinh
Có đôi mắt liếc. Môi hình cánh cung
Em đâu nhan sắc phù dung
Sao Ta nghiên ngả say chung rượu mềm
Ai xui Trời có ngày đêm
Giả vờ mưa nắng bên thềm đợi em 
 
Những đoạn thơ ngắn ấy được trích ra từ nguyên bài, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người đọc rung động.
 
Thơ của Như Thương là vậy — nhẹ mà thấm, ngắn mà đầy. Mỗi bài thơ như một tiếng thì thầm của trái tim người phụ nữ từng trải, biết yêu, biết giữ, biết im lặng trong những khoảnh khắc đẹp nhất của đời người.
 
Ngoài đời, chị Phạm Kim Hương – người đứng sau bút danh Như Thương – lại là một người phụ nữ hiền hậu, duyên dáng và rất đáng mến. Trong buổi hội ngộ hôm ấy, tôi vẫn nhớ hình ảnh chị trong tà áo dài màu xanh đậm, dáng người thon thả, gương mặt hiền và nụ cười ấm áp. Trên bàn là chồng tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” – chị nâng niu như những đứa con tinh thần của mình. Ai đi ngang qua, chị mỉm cười, ký tặng, viết vài dòng thật đẹp cho những ai yêu thơ và yêu cái đẹp của ngôn từ.
 
Tôi nhìn mà thấy thật quý. Một người phụ nữ đằm thắm, biết nuôi dưỡng tâm hồn bằng thơ, biết mang cảm xúc gửi gắm qua từng câu chữ. Mỗi vần thơ của chị là một nhịp thở, là sự thủy chung, là chút ngọt ngào ẩn sâu trong lòng người phụ nữ vẫn còn biết mơ và biết yêu.
 
Tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” không chỉ là những bài thơ về tình yêu, mà còn là một chuỗi cảm xúc, nơi chị gửi vào đó những kỷ niệm, những buồn vui, những nỗi thương nhớ không tên.
 
Cầm tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” trong tay, tôi cảm nhận được hơi ấm của một tâm hồn chan chứa yêu thương. Những vần thơ của chị — lúc dịu dàng như gió thoảng, lúc khắc khoải như tiếng sóng đêm xa — khiến lòng người đọc chợt rung lên những nốt trầm rất lạ. Có lẽ chỉ ai đã từng đi qua những cung bậc yêu thương, từng lắng nghe tiếng lòng mình giữa khuya vắng, mới có thể viết nên những lời tình chân thật đến thế.
 
Nhà thơ Như Thương không chỉ gửi gắm tình yêu đôi lứa, mà còn gửi cả nỗi nhớ, niềm thương, sự bao dung của một người phụ nữ đã trải qua bao mùa gió sương. Mỗi trang thơ như một cánh cửa mở ra vùng ký ức — nơi có ánh hoàng hôn nghiêng xuống, có bóng dáng người xưa, có tiếng gọi thầm từ trái tim chưa bao giờ ngừng rung động.
 
Giữa những ngày se lạnh cuối thu, đọc thơ chị, tôi thấy lòng mình ấm lại. Ấm bởi tình thơ, bởi lòng người, và bởi cái đẹp giản dị mà sâu sắc của những ai biết “thỏ thẻ với tình”.
 
Xin cảm ơn chị — Phạm Kim Hương (Như Thương) — đã mang đến cho đời những vần thơ làm dịu lòng người, để ai đã từng cầm tập thơ này đều cảm thấy trong tim mình vẫn còn một góc nhỏ dành cho những rung cảm thật hiền hòa, thật người, và thật đẹp.
 
Tôi sẽ từ từ đọc hết những bài thơ trong tập “Thỏ Thẻ Với Tình” của chị – để cảm nhận trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc, từng nỗi niềm yêu thương mà nhà thơ Như Thương đã gửi gắm, như đang lắng nghe chính tiếng thì thầm của trái tim người viết... 
 
 
Nov 12-2025
HOÀNG HOA