SAIGON : BAO LA NHƯ BIỂN
THÁI BÌNH.
Đã thành thói quen -dù còn
khặc khừ vì đêm ngày trái ngược- nhưng cứ khoảng 6 giờ, 6 rưỡi sáng nghe tiếng
rao ‘Bắn mì đêêê’ là tôi gọi ‘Bánh mì’ qua cửa sổ rồi rảo
bước ra cổng.
Thấy tôi, bả hỏi ‘Mấy ổ,
thày giáo?’ dù đã bán cho tôi từ thưở 5 trăm một ổ. Nay là 3 ngàn.
Tôi mệt nên ra dấu ‘Hai ổ’
rồi đưa tờ 10.000 (40 xu Mỹ) vì không đủ tiền lẻ và nói biếu bả luôn.
Bả đưa tôi bịch 3 ổ.
Tôi bảo ‘Ăn không hết’.
Bả biểu ‘Thày giáo ăn hai ổ,
một ổ cho mầy người lưọm rác’ rồi lục tìm trong túi lấy tờ 1.000Đ thối lại và kể
-không biết là lần thứ bao nhiêu- ông Bác Sĩ -em cùng cha với tôi- mổ thí mắt cườm
cho bả. Nay 88 vẫn thấy rõ đường. Thày giáo khỏi trả tiền cũng được.
Tôi hỏi ‘Dạo này ngày bán bao
nhiêu ổ?’.
Bả ‘Chín chục ổ. Ngày đến
lò ba lần, mỗi lần lấy ba chục ổ.’
Tôi hỏi ‘Lời nhiêu?’
Bả ‘Bán hớt lời chín chục.’
Tôi hỏi ‘Bán không hết thì
sao?’
Bả ‘Quá trưa bán ổ hai ngàn,
huề vốn. Còn ít, khỏi nấu cơm.’
Chuyến về quê nội kỳ này trên
máy bay đã mất ngủ mà Sàigòn lại nóng dữ nên mấy ngày đầu tôi chỉ quanh quẩn trong
nhà. Em dâu kể -cũng đã nhiều lần- bả một mình nuôi con khuyết tật hai ba chục
năm rồi. Dạo ni nghe tiếng rao không còn khỏe nữa.
Tôi để ý mấy ngày liền thì
đợt hai -khoảng 9 giờ- bả rao ‘Mì đêêê’. Quá trưa bả rao ‘Mì’.
Tôi bảo em dâu anh sẽ xin
phép chụp hình. Bả chịu thì nhờ em có I-phone chụp giùm để anh viết bài đăng trên
mạng của Cựu Học Sinh (CHS) nhân dịp Lễ Vu Lan.
Sáng thứ Năm 11/05 mua bánh
mì xong tôi xin phép chụp hình đăng báo. Bả hỏi có cần phải cười không. Tôi bảo
không cần, chị cứ đi tự nhiên, bà Bác Sĩ sẽ chụp.
![]() |
Lưng mẹ bắt đầu còng |
![]() |
Bao cái nhỏ hơn, bịch con ít đi |
![]() |
Nhưng mẹ vẫn giữ được tư thế rao hàng |
CHUYỆN BÊN LỀ
Lần lữa chậm viết bài trên
nên lỡ dịp Vu Lan vì tôi ham du khảo quê nội, vì tôi hay được mấy nhóm CHS mời
hội ngộ ở các quán ăn ngon, vì còn khoẻ nên lâu lâu tôi đi phụ việc thiện nguyện
và nhất là vì cái thú đam mê múa đôi quên cả giờ giấc!
Về tới Mỹ, nhà tôi bảo các
tình nguyện viên canh nông và giáo dục quốc tế IVS (International Voluntary
Services) tại Việt Nam trước 1975 mời Hội Ngộ đầu tháng 9 năm 2020 ở Birmingham, tiểu
bang Alabama. Tôi than mới Hội Ngộ ở Rhode Island năm 2018 nhưng bả ngắt lời bây giờ ai cũng
cao tuổi, 2 năm họp mặt một lần là phải rồi. Giữa tháng 8, Ban Tổ Chức báo tin
buồn một bạn còn rất khỏe mạnh bỗng qua đời. Bà xã ảnh cho biết bữa đó bả đi làm
bán thời gian về, hẹn ảnh ra suối gần nhà đợi bả đi mua đồ ăn trưa với nhau. Tới
nơi, thấy xe ảnh, bả bấm còi rồi gọi điện thoại mấy lần mà ảnh không bắt máy. Bả gọi Đội
Cứu Hộ. Chẳng mấy chốc họ tìm được xác ảnh dưới suối. Bác sĩ pháp y báo cáo ảnh bị
tai biến mạch máu não (stroke), ngã xuống suối, chết đuối!
Chưa hết, mấy bữa sau chị
bạn Lý Thu Linh hơn 20 năm một mình làm việc từ thiện và công ích ở Việt Nam gửi thư
chung cho biết tự dưng đau bụng quá, đi khám mới biết túi mật bị bịnh nặng lan
tới tim, phải ngưng hẳn công việc. {Lý Thu Linh Fb; Lý Thu Linh – Google}
Tôi vội vàng Email cho CHS
Trần Dzung biết tôi sắp viết chuyện HÈ 2019 Saigon-Buôn Ma Thuột-Đà Lạt và hỏi Dzung
có thì giờ rảnh giúp duyệt lại và sắp đặt hình ảnh như trước kia không. Dzung
trả lời được nhưng phải gửi trước khi Dzung đi xa mấy tuần vào giữa tháng 9. Nghĩ
tới anh bạn đột tử và chị Lý Thu Linh lâm bịnh, tôi hết dám lần lữa.
Bùi Dương Chi.
Thày giáo tiếng Anh. Trung
Học BMT. 1963-1974
No comments:
Post a Comment