Dưới ánh đèn lung linh của đêm hội ngộ 70 năm THBMT toàn cầu tại Houston, Texas, không khí rộn ràng, ấm áp như gom hết cả bầu trời kỷ niệm của bao thế hệ học trò Ban Mê Thuột. Giữa hàng trăm khuôn mặt thân quen và cả những nụ cười tưởng như chỉ còn trong ký ức, tám chúng tôi — những người đã lên chức ông bà nội, ngoại — vẫn vui tươi, dí dỏm như thuở nào, cùng nhau bước lên sân khấu góp vui trong tiết mục “Mong Đợi Ngậm Ngùi”.
Tiếng nhạc vang lên, bốn cô nữ sinh trong tà áo dài xanh và bốn anh nam sinh trong trang phục học trò giản dị đã khiến không gian bỗng như chậm lại. Cả khán phòng lặng đi giây lát, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng cười xen lẫn xúc động. Người xem không chỉ thấy tám “học trò xưa” đang múa hát trước mặt, mà còn như thấy chính hình ảnh mình — của một thời cắp sách đến trường, của những buổi sáng lành lạnh trên đường đầy lá me rơi, của tiếng trống trường ngân dài báo hiệu giờ vào lớp, của những ánh mắt ngại ngùng, những lời chưa dám nói.
Chúng tôi múa hát không chỉ bằng đôi tay run run theo điệu nhạc, mà còn bằng cả trái tim đang thổn thức vì ký ức. Dường như trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách của thời gian hay tuổi tác. Tám con người tóc đã điểm sương, nhưng trong ánh đèn sân khấu, vẫn là tám tâm hồn trẻ trung như thuở mười tám, đôi mươi.
Đêm ấy, những tiếng cười vang lên giữa bạn bè khắp nơi trên thế giới tụ họp về, cùng chia sẻ niềm vui, cùng gợi lại bao kỷ niệm của ngôi trường thân yêu nơi cao nguyên gió lộng. Tiệc vui nào rồi cũng qua, nhưng trong lòng mỗi người, hình ảnh của “bốn cô, bốn cậu” trên sân khấu hôm ấy sẽ còn mãi — như một nốt nhạc dịu dàng, một bức tranh hoài niệm đượm tình bạn, tình thầy trò.
Rồi mai đây, ai nấy lại trở về với cuộc sống thường ngày — nơi những sợi tóc bạc thêm, nơi những dấu chân chim khóe mắt ngày càng rõ hơn. Nhưng mỗi khi mở lại đoạn phim ấy, nhìn thấy chính mình trong điệu múa “Mong Đợi Ngậm Ngùi”, lòng lại chợt xao xuyến, bồi hồi. Hình ảnh của đêm 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston Texas — đêm của tình bạn, của ký ức, của tuổi trẻ tái sinh trong nụ cười và nước mắt — sẽ còn mãi trong tim mỗi người như một kỷ niệm ngọt ngào, chẳng thể phai.
Một đêm hội ngộ không chỉ là dịp gặp gỡ, mà còn là hành trình tìm lại chính mình — nơi những ký ức học trò ngủ yên bao năm bỗng được đánh thức, run rẩy, ấm áp và đầy yêu thương.
Thời gian như gió qua mau,
Tóc xanh ngày ấy nay phai nhạt màu.
Sân trường năm cũ nơi đâu,
Giữ hoài khoảnh khắc đêm dài Houston.
Video của điệu múa "Mong Đợi Ngậm Ngùi" trên Facebook
Trích từ trang FB của Hoàng Hoa
Kỷ niệm, tháng 10-31-2025
HOÀNG HOA
No comments:
Post a Comment