Trong buổi tiệc Hội Ngộ ngày 31 tháng 10 năm 2025 tại Houston Texas, thật hân hạnh được nhà thơ Như Thương tặng tập thơ mang tên “Thỏ Thẻ Với Tình.” Chị viết lời đề tặng quá đổi dịu dàng:
“Mến tặng Hoàng Hoa, nhân ngày Đại Hội Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Thành Lập Trường
Houston, 31/10/2025.”
Một món quà nhỏ mà thật quý – như gửi gắm cả tấm lòng của người yêu thơ, yêu bạn, và yêu cái đẹp trong cuộc sống.
Chị là một cựu học sinh trường Trung học Ban Mê Thuột, niên khóa 67.
Cầm tập thơ trên tay, ngắm thật kỹ bìa sách được in hình chiếc ly có bóng một cặp đôi bên ánh hoàng hôn vàng nhạt, xa xa là biển cả mênh mông trải dài bất tận. Mới chỉ nhìn bìa thôi, tôi đã thấy lòng mình xao động, muốn lật từng trang, đọc từng câu, để nghe xem trái tim thi sĩ đang “thỏ thẻ” những điều gì với tình yêu.
Tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” được xuất bản năm 2021, gồm 104 bài thơ, mỗi bài là một mạch cảm xúc khác nhau – khi nồng nàn, khi trầm lắng, khi như tiếng thở dài rất khẽ trong đêm.
Mở đầu là bài “Áo Đỏ” một khúc tình đầy cảm xúc:
Bên đường áo đỏ đợi ai
Đợi con nắng ấm đã hoài tương tư
Cuộc tình thôi đã hình như
Bay theo vạt tóc tiểu thư lụa hồng....
Chỉ mấy câu ngắn mà gợi lên cả một không gian chan chứa sắc đỏ của tình yêu – nồng nàn, tươi trẻ và đầy quyến rũ.
Rồi đến bài “Vô Thức Tình”, tôi dừng lại ở những câu thơ giản dị mà thấm thía:
Từ trong vô thức yêu tình
Ngắm dung nhan lại tưởng hình dáng em.
Yêu son phấn nụ êm đềm
Mãi là hương thoảng ấm êm cõi lòng
Một tình yêu sâu kín, như ẩn mình trong tiềm thức, nhưng vẫn ngân vang mãi trong lòng người đọc.
Và tôi say mê nhất khi dừng lại ở bài “Khuya Thức Với Tình”, với những câu thơ trích ra thật dịu và đầy cảm xúc:
Khuya nay anh thức với tình
Nghe như triền sóng dặm nghìn chảy xuôi
Đợi em nét vẽ son môi
Nét mày dâu bể đã trôi dặm trường
Em về, dậy áo thơm hương
Nghiên vai tròn đã vấn vương tơ tình...
Đọc những câu thơ này, tôi như nghe tiếng sóng khẽ vỗ trong đêm. “Anh thức với tình” — một hình ảnh vừa cô đơn, vừa da diết, vừa nồng nàn như sóng biển thâu đêm. Có lẽ chỉ những trái tim từng thổn thức mới viết được những lời thơ sâu đến thế.
Hay bài " Vút Cong"
Sẽ còn ánh mắt thật gần
Như xưa chạm khẽ một lần vút cong
Để anh đền thỏi son hồng
Viền môi con gái mênh mông chữ tình
Em như ma quái yêu tinh
Có đôi mắt liếc. Môi hình cánh cung
Em đâu nhan sắc phù dung
Sao Ta nghiên ngả say chung rượu mềm
Ai xui Trời có ngày đêm
Giả vờ mưa nắng bên thềm đợi em
Những đoạn thơ ngắn ấy được trích ra từ nguyên bài, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người đọc rung động.
Thơ của Như Thương là vậy — nhẹ mà thấm, ngắn mà đầy. Mỗi bài thơ như một tiếng thì thầm của trái tim người phụ nữ từng trải, biết yêu, biết giữ, biết im lặng trong những khoảnh khắc đẹp nhất của đời người.
Ngoài đời, chị Phạm Kim Hương – người đứng sau bút danh Như Thương – lại là một người phụ nữ hiền hậu, duyên dáng và rất đáng mến. Trong buổi hội ngộ hôm ấy, tôi vẫn nhớ hình ảnh chị trong tà áo dài màu xanh đậm, dáng người thon thả, gương mặt hiền và nụ cười ấm áp. Trên bàn là chồng tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” – chị nâng niu như những đứa con tinh thần của mình. Ai đi ngang qua, chị mỉm cười, ký tặng, viết vài dòng thật đẹp cho những ai yêu thơ và yêu cái đẹp của ngôn từ.
Tôi nhìn mà thấy thật quý. Một người phụ nữ đằm thắm, biết nuôi dưỡng tâm hồn bằng thơ, biết mang cảm xúc gửi gắm qua từng câu chữ. Mỗi vần thơ của chị là một nhịp thở, là sự thủy chung, là chút ngọt ngào ẩn sâu trong lòng người phụ nữ vẫn còn biết mơ và biết yêu.
Tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” không chỉ là những bài thơ về tình yêu, mà còn là một chuỗi cảm xúc, nơi chị gửi vào đó những kỷ niệm, những buồn vui, những nỗi thương nhớ không tên.
Cầm tập thơ “Thỏ Thẻ Với Tình” trong tay, tôi cảm nhận được hơi ấm của một tâm hồn chan chứa yêu thương. Những vần thơ của chị — lúc dịu dàng như gió thoảng, lúc khắc khoải như tiếng sóng đêm xa — khiến lòng người đọc chợt rung lên những nốt trầm rất lạ. Có lẽ chỉ ai đã từng đi qua những cung bậc yêu thương, từng lắng nghe tiếng lòng mình giữa khuya vắng, mới có thể viết nên những lời tình chân thật đến thế.
Nhà thơ Như Thương không chỉ gửi gắm tình yêu đôi lứa, mà còn gửi cả nỗi nhớ, niềm thương, sự bao dung của một người phụ nữ đã trải qua bao mùa gió sương. Mỗi trang thơ như một cánh cửa mở ra vùng ký ức — nơi có ánh hoàng hôn nghiêng xuống, có bóng dáng người xưa, có tiếng gọi thầm từ trái tim chưa bao giờ ngừng rung động.
Giữa những ngày se lạnh cuối thu, đọc thơ chị, tôi thấy lòng mình ấm lại. Ấm bởi tình thơ, bởi lòng người, và bởi cái đẹp giản dị mà sâu sắc của những ai biết “thỏ thẻ với tình”.
Xin cảm ơn chị — Phạm Kim Hương (Như Thương) — đã mang đến cho đời những vần thơ làm dịu lòng người, để ai đã từng cầm tập thơ này đều cảm thấy trong tim mình vẫn còn một góc nhỏ dành cho những rung cảm thật hiền hòa, thật người, và thật đẹp.
Tôi sẽ từ từ đọc hết những bài thơ trong tập “Thỏ Thẻ Với Tình” của chị – để cảm nhận trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc, từng nỗi niềm yêu thương mà nhà thơ Như Thương đã gửi gắm, như đang lắng nghe chính tiếng thì thầm của trái tim người viết...





No comments:
Post a Comment